TRAO YÊU THƯƠNG, GỞI HY VỌNG

Thứ Hai, 20 tháng 10, 2014

CẦN LẮM NHỮNG NGỌN LỬA YÊU THƯƠNG TRONG LÒNG MỖI NGƯỜI

CẦN LẮM NHỮNG NGỌN LỬA YÊU THƯƠNG TRONG LÒNG MỖI NGƯỜI
 ~~~~~~~~~~~~

“Sài Gòn hoa cho người giàu, lệ cho người nghèo” nhưng không keo kiệt tình thương.




“Ê đi đi, đừng cho” “Ủa sao vậy? “ “Giả bộ đó, mày thấy ông đứng đầu đường bên kia không? Ổng nhìn mày nãy giờ đó, người chăn dắt của bả đó” Tôi không tin lắm, nên vẫn cho tiền bà cụ rồi đi. được một đoạn nhỏ bạn kéo tôi quay lại thì thấy đúng là ông ấy đang lại nói gì đó với bà cụ, lấy tiền rồi đi. Hụt hẫng!! Vậy đó, cái thời buổi kinh tế phát triển nó đẻ ra vô vàn cách kiếm tiền khác nhau và người ta thậm chí nhẫn tâm kiếm tiền dựa trên tình thương, lòng bác ái của người khác. Tôi vẫn sẽ không tin ba mớ báo đài cho đến khi tận mắt chứng kiến. Rồi những lần sau đó, trong đầu tôi luôn đắn đo suy nghĩ mỗi khi giúp người “Họ có đang lừa mình không? Họ có đáng không? Ai chăn dắt họ?”. Số tiền bỏ ra thì không nhiều nhưng cái cảm giác mà mình bị lợi dụng tình thương nó ức lắm, khó chịu lắm, chưa nói đến việc có những cụ rất già, những đứa con nít nước mắt nước mũi tèm lem trông mà xót nhưng họ chỉ là công cụ kiếm tiền của những kẻ tay chân lành lặn và không có trái tim. Lâu dần suy nghĩ tạo ra hành động, tôi không còn thói quen giúp người nữa, đưa mắt đi chỗ khác khi có một người ăn xin trên đường, rồi quên rất nhanh sau đó. Nhiều lúc cũng tự dằn vặt bản thân mình “Mày bị bệnh vô cảm rồi con ạ” . Nhưng đó là tôi của trước kia.




Thật may mắn khi một ngày gần đây tôi tình cờ biết được nhóm “Chong chóng yêu thương”_ một nhóm sinh viên làm từ thiện. Nhờ đi chung với đứa bạn cũ là thành viên nhóm, tôi ( lại may mắn ) được tham gia công tác chuẩn bị những suất ăn cùng với các cô, các anh chị . Cảm giác ban đầu thì mới lạ rồi sau đó cũng quen nhanh, nhưng tôi có cảm giác những người này có gì đó rất lạ, rất đặc biệt nhưng không thể diễn tả. Sau nửa ngày nấu nướng, đóng gói mọi việc cũng đâu vào đấy, chúng tôi nhanh chóng sắp xếp đồ ăn lên xe, chia theo nhóm, rồi cả đoàn ba mươi con người cùng nhau xuất phát và túa về khắp ngả của thành phố. Chạy xe khắp các ngóc ngách nhỏ, bỏ qua các con đường lớn tấp nập, vào sâu bên trong lòng Sài Gòn, càng đi những mảnh đời khó khăn càng hiện ra nhiều hơn. Sống tách biệt với Sài Gòn phồn hoa bên ngoài, bên cạnh những trục đường chính, bên dưới dãy nhà cao tầng, họ vẫn ở đó, quần áo xộc xệch, tay chân lấm lem, thân hình gầy guộc khắc khổ, với những tập vé số dày, những bao ve chai, hay cái nón không còn lành lặn để trước mặt. Những người đó già có, trung niên có, trẻ em có, lang thang bươn chải ở cái đất Sài Gòn này để lo miếng cơm manh áo hay một chút hi vọng gì đó có thể đổi đời, thoát cảnh nghèo. Nhưng cuộc sống thật sự rất khắc nghiệt, chưa ăn no hôm nay đã phải lo miếng cơm ngày mai. Hạnh phúc lúc này được định nghĩa rất đơn giản, chỉ là một phần cơm tối thôi không nhiều nhưng tôi thấy được niềm vui trong mắt những con người khắc khổ ấy, thấy được những nụ cười, nỗi lo cho bữa ăn ngày hôm nay vơi bớt đi phần nào. Từng suất ăn trao đi là từng lời cảm ơn, lời chúc tốt đẹp được thốt ra. “Chúc các con luôn mạnh khỏe để được trời phật phù hộ”_ một cụ ông miệng cười hiền từ móm mém tiếp tục đẩy chiếc xe lăn đi bán vé số nói với theo xe chúng tôi, gửi cụ một suất ăn nhưng cụ không ăn mà “Để dành về cho bả ăn” và lập tức chúng tôi chạy theo gửi cụ thêm một phần “Ông ơi, vậy là ông bà có thể ăn chung rồi, đừng nhường nhau nha”. Chạy xe đi rồi tôi quay lại nhỏ bạn đằng sau : “Ê mày, bánh mì từ trưa giờ rồi, mềm èo, dai nhách, sao ông bà cụ ăn được?” “Thì vậy mới có thêm phần súp cua, chai nước sâm đó”. “Ờ, bánh mì dai quá chấm vô súp cua ăn chắc được”. Trời càng về tối, các suất ăn càng vơi đi. Chợt nhớ đến một bà cụ hay ngủ trước nhà nhỏ bạn thân tôi, sẵn tiện đường tôi nói với anh trưởng đoàn chạy vào con hẻm đó tìm cụ, nhưng đến nơi không thấy cụ đâu, người ta bảo cụ còn “đi làm” chưa về, tôi gửi lại một suất ăn cho cụ thì người dì đó lại bảo bà cụ ăn chay không ăn súp cua đâu. Hỡi ơi! vậy là cuối cùng vẫn không giúp được cụ, đang loay hoay chưa biết thế nào thì dì đó nói tiếp “Bà cụ đó khu này người ta cũng hay cho đồ lắm, mà còn nhiều người nghèo nữa trong hẻm đằng kia, tụi bây chở dì đi dì chỉ đường cho”. Và rồi những suất ăn cuối cùng cũng được gửi đi trong những con hẻm loằng ngoằng, sâu tít, tận sâu trong ruột của Sài Gòn. Lúc này, xe đã nhẹ đi nhiều nhưng trong lòng vẫn còn nặng, mắt dù không muốn vẫn chạm phải những mái hiên làm nhà, những mảnh đời, những đôi mắt u buồn vẫn chưa được phát cơm. Đi nhiều, gặp nhiều mới thấy rằng thế giới của những người nghèo không như tôi vẫn thường nghĩ trước đây, họ là những con người “nghèo” nhưng tuyệt đối không “hèn”, họ vẫn chăm chỉ ngày qua ngày dựa vào sức mình nuôi sống bản thân và người thân, họ là bà cụ mắt đã kém rồi nhưng vẫn đi bán vé số hằng ngày để nuôi đứa con điên dại, ông cụ dù ăn xin nhưng có tiền vẫn trích ra để mua sách báo đọc, cập nhật tin tức thời sự hằng ngày, bà cụ dù con cháu đông nhưng “Hắn ở ngoài đấy còn nuôi vợ con của hắn, nuôi thêm mình cực lắm” nên cụ từ Thanh Hóa vào Sài Gòn “đi làm” “bà còn sức thì còn làm, làm còn gửi tiền về quê chứ không lệ thuộc, hay bị ai lợi dụng cả”. Vậy đó đau thương, khó khăn mất mát mà cuộc sống đem lại không làm cho họ gục ngã hay mất ý chí, không mất đi tình yêu thương vô bờ bến của cha mẹ đối với con cái, cũng không đủ dập tắt đi nụ cười luôn hiện hữu trên môi. Các tấm lòng đáng trân trọng là vậy, tuy nhiên bên cạnh đó vẫn không thiếu một số mặt tiêu cực, những người chăn dắt, tay chân lành lặn, khỏe mạnh, nhưng lười lao động giả tật nguyền, giả khổ để lừa gạt lòng thương hại, rồi còn những kẻ mất nhân tính lừa gạt cả vé số của một bà cụ gầy gò ốm yếu, phải đi làm để nuôi cháu. Còn nhiều nhiều lắm, nhưng thôi tôi sẽ không kể ở đây, cũng không muốn những hình ảnh không đẹp đó phá hủy đi một ngày ý nghĩa của mọi người.






Chúng tôi tập trung lại với nhau vào lúc gần 8h tối, ngồi quay quần thành vòng tròn, có người theo sát từ những số đầu tiên cũng có những gương mặt mới toanh như tôi, tất cả đều mệt lắm, đói lắm, nhưng không một lời kêu than, ai cũng cảm thấy xứng đáng vì một ngày lao động tuyệt vời, được đem niềm vui, hạnh phúc đến cho hơn ba trăm con người dù không quen biết. Ngồi chia sẻ, tâm sự, nghe mọi người kể chuyện đi phát cơm, những câu chuyện đời tôi mới phát hiện ra được sự đặc biệt của những người ngồi ở đây mà lúc đầu không giải thích được. Ở họ có một cái gì đó rất riêng, sự nhiệt huyết lớn lao của tuổi trẻ, những cái đầu nhạy bén giải quyết tình hình với một ý chí sắt đá, một trái tim tràn ngập yêu thương lúc nào cũng hừng hừng lửa chỉ chực chờ lan tỏa luồng khí nóng sưởi ấm mọi thứ xung quanh, những nụ cười, lời nói khích lệ, động viên, và còn một điều nữa dù không ai bảo ai nhưng có một sợ dây vô hình liên kết giữa mọi người với nhau, mọi người ở đây là một GIA ĐÌNH yêu thương, che chở, động viên lẫn nhau. Sự bất ngờ vẫn chưa dừng lại ở đó, đến lúc tạm biệt, mọi người đứng tụm lại chào nhau bằng một nghi thức rất đặc biệt, họ ôm nhau, những cái ôm siết thật chặt của những người không thân quen nhưng sao thật ấm áp, không một chút e dè ngại ngùng, gửi nhau lời chúc, hứa hen thay cho lời tạm biệt. “Nhất định em sẽ còn gặp lại các anh chị”






Một ngày tuy ngắn ngủi nhưng được gặp gỡ, tiếp xúc, làm chung, ăn chung đối với tôi thật sự rất rất may mắn, họ giúp tôi vững tin hơn rằng ở Sài Gòn này vẫn còn có những điều tốt đẹp, đâu đó đang có những con người đang từng ngày không ngừng nghỉ góp phần làm cho cuộc sống có ý nghĩa hơn. Tôi sự thật quý họ, muốn trở thành một phần của họ không chỉ bởi cách cư xử mà còn là cách họ đem tình yêu lan tỏa đến mọi người, một khi mà phần “con” càng lúc càng lớn phần “người” trong xã hội của chúng ta. Tôi ngồi đây, viết lại những dòng này cũng là cho bản thân cơ hội trải nghiệm lại “một ngày ý nghĩa” nhất trong những ngày sống tại Sài Gòn. Tôi cảm thấy tiếc khoảng thời gian trước đây, những ngày lê la hàng quán không mục đích hay lên

mạng chat chít đọc những mẫu chuyện vô bổ. Mỗi người chúng ta đều được trao cho một tài sản vô giá đó là tuổi trẻ và thời gian, vì vậy cần nên sống sao cho thật “đáng” và “đúng” để sau này không phải hối tiếc thứ gì.


Đây là bài cảm nhận của bạn Nguyễn Ngọc Hân sau khi tham gia chương trình "NGÀY CHỦ NHẬT HỒNG" Số 10 với chủ đề "BỮA CƠM LAO ĐỘNG kỳ V" diễn ra vào ngày chủ nhật (19/10/2014).

Thứ Sáu, 12 tháng 9, 2014

Mùa Trung Thu Thứ 2

…Đã từ lâu rồi không viết lách,…nghĩ thì nhiều lắm, nhưng cứ đặt tay lên bàn phím định viết gì đó thì cứ như rằng là mất sạch. Đôi khi muốn nói nhiều lắm, nói nhưng gì mình nghĩ, suy nghĩ cũng kĩ lắm chứ…nhưng khi định nói ra thì chẵng biết nên bắt đầu từ đâu, cảm giác mọi người đang chám chú lắng nghe mình nói….nó làm mình mất phương hướng….mặt đỏ lên…nghĩ cũng vui.

Đây là mùa trung thu thứ 2 tôi ở bên nhóm, năm ngoái thì vui hơn…sau khi kết thúc chương trình Ngày Chủ Nhật Hồng tại mái ấm Thiên Ân.


Ảnh trung  thu năm 2013


Cả nhóm xúm lại, người thì làm lồng đèn, người thì làm hoa đăng,…ai nấy đều có việc của mình. Mọi người dường như không cảm thấy mệt mõi, ngồi bên nhau….nói chuyện với nhau…như thế là hạnh phúc rồi. Nhớ tới đó, mình lại tức ku Tuyên, nó thử làm lồng đèn…sơ ý để cháy, thế là nó vơ lấy cái áo mưa của mình mà dập lửa, thế là đi…còn cái quần mưa…sao ko dập luôn đi…để chi vậy?
Tối trung thu hôm đó, là tiệc vui nhất…mọi người được tự tay mình thả hoa đăng, và cầu cùng cầu chúc cho Nhóm sang năm mới với nhiều điều tốt đẹp.


Ảnh trung  thu năm 2013

Thật tiếc là năm ngoái mình không tham gia được…tiếc quá trời quá đất ^^
Năm nay thì khác, gắng sắp xếp thời gian để có thể đi với nhóm. Mặc dù công việc thì ngập đầu, ngập cổ. Mà cũng vui, mấy năm trước thì ko có việc gì để làm, từ khi tham gia Nhóm…thế là việc ở đâu nó ập tới…có thể đó là cái duyên của mình chăng. Mình sẽ không bao giờ hối hận, hay tiếc nuối gì với quãng thời gian tham gia nhóm, hoạt động cùng nhóm, ăn ngủ cũng nhau,…Đã từ lâu, mình đã xem CCYT là gia đình thứ 2 của mình. Rất cảm xúc..mà nhớ lắm, mà thương lắm ^^



Chương trình Trung thu năm năm khác với năm ngoái, nhưng không sao, được làm cùng nhóm, thì việc gì cũng chiến hết. Bắt đầu nhận bánh, và lên luôn. Mục tiêu trong đầu của mình là hướng tới các em nhỏ. Đi làm sao, đi tới đâu để gặp các em thật nhiều nhất,…mình muốn trao hơi ấm tới các em, muốn trò chuyện, muốn biết thêm về các em, muốn truyền đạt và giúp các em trở thành người tốt, điều mà xã hội này chưa làm được cho các em.



Đi thật châm, nhìn thật kĩ,, ở đâu đó, các em đang còn vật lộn với mưu sinh. Dạo vòng quanh khu vực Quận 5, 10.. mình lại nhìn thấy những mảnh đời đáng thương hơn. Họ ở đó, và khi chúng mình tới, trao cho họ những món quà chỉ là chiêc bánh trung thu thôi mà mình cảm thấy ở họ toát lên niềm hạnh phúc thật vô bờ, những nụ cười thay cho lời cảm ơn. Những cuộc trò chuyện, những câu hỏi thăm, những lời chúc mà chúng mình dành cho họ, để cho họ biết rằng…trong cuộc sống đầy khó khăn này, họ vẫn còn được xã hội này quan tâm, để rồi họ cảm thấy yêu cuộc sống này hơn.

Rồi không biết những ngày sau, họ sẽ ra sao, họ như thế nào, và vẫn còn ở đó chứ…???

CCYTER - Đình Luân



NHỮNG NỤ CƯỜI TRONG TRĂNG

Vâng ! Đó là tất cả những cảm xúc với nhiều cung bậc khác nhau. Sự sẻ chia của các bạn trẻ nhóm “Chong Chóng Yêu Thương” dành cho những số phận chưa thật sự may mắn. Tất cả cùng tạo nên một chương trình “Trung thu cho người vô gia cư” thật sự trọn vẹn.
Những nụ cười trong trăng - Nó bao gồm những tình thương bằng cả về hành động và suy nghĩ, những nụ cười đơn sơ mộc mạc, những buổi trưa nắng gắt cháy da, những cơn đói bụng quên ăn, những giọt mồ hôi ướt nhoè áo, những cuộc thảo luận tận khuya để tổng hợp chương trình, hay những chiếc áo hôi rình vì ướt mưa... Và rồi còn nhiều nữa những lo âu lo cho kinh phí của chương trình, những giận hờn vì chờ đợi, những sức khỏe không chút nào tốt mà lại vẫn cứ cười tươi, những yêu thương của một người bạn không ngại đường xa mang quà đến giúp nhóm thực hiện chương trình. Còn nữa, còn nhiều lắm những tinh thần không ngại nắng mưa của các bạn công tác viên mang đến cho chương trình. Để rồi đêm nay, mỗi chiếc bánh được trao là một nụ cười rạng rỡ, nụ cười giữa những vội vã mưu sinh.





Xin CÁM ƠN CÁC BẠN NHIỀU LẮM vì những câu chuyện được sẻ chia, những bài học mà chúng tôi đã học được từ các bạn, những nụ cười, những cái ôm siết thật chặt trao nhau....tưởng là lạ, hóa ra quen....quen nhau với tốc độ 2 phút/ trong lần đầu tiên gặp mặt. Chỉ qua nụ cười chào hỏi, rồi những màng chém gió không thương tiếc ...nói chung là “bựa” đó. Tất cả nhẹ nhàng nhưng sâu lắng, đơn giản nhưng lại khó quên. Hẹn gặp lại các bạn trong các chương trình sau của nhóm “Chong Chóng Yêu Thương” nhé. Đơn giản lắm, chẳng để làm gì, chỉ muốn cuộc đời có thêm nụ cười. Thế thôi !
CCYTer – T.Hà

Chủ Nhật, 7 tháng 9, 2014

TRUNG THU - TẾT KHÔNG CHỈ GIÀNH CHO THIẾU NHI !!!

Tôi mới tắm xong tức thì, vừa lọ mọ ăn cái bánh bao mua ở đầu ngõ vừa mở máy tính. Cũng phải nói là thật may khi tối nay cô hàng dọn muộn, nếu không khả năng nhịn đói đi ngủ là khỏi phải bàn cãi. Mai tôi phải đi học, đáng ra là về đến nhà nên nằm vật ra mà ngủ nhưng tôi vẫn chọn ngồi khuya một tí, và lọ mọ gõ những dòng này. Bởi vì trái tim tôi còn rất nóng, chỉ sợ ngày mai hay vài ngày nữa bảo viết lại biết đâu nó dần nguội lạnh từ lúc nào. :)

Để xem, sao hôm nay người ngoài phố đông quá, người ta đi nhanh quá, cả những đôi trai gái dập dìu. Ờ, xem ra nếu là những lúc bình thường tôi sẽ lại cảm thấy cô đơn, sẽ lại cảm thấy cần một ai đó đi bên mình và nói với nhau những câu chuyện đùa tếu táo. Không cần biết là ai, tôi chỉ muốn có người bên cạnh trong cái thành phố triệu con người xa lạ đang lướt loang loáng qua mặt này. Thế mà hôm nay tôi lại chẳng thấy cô đơn. Tôi ra khỏi nhà từ sớm, tập trung với mọi người trước nhà khách chính phủ. Mọi người nói chuyện rất vui vẻ, còn tôi lười......giao tiếp. Tôi bám con bạn, thật may là hôm nay nó đi với tôi. Xin thề, tôi chẳng phải là người kiệm lời. Thậm chí bạn bè còn nhận xét, tôi nói nhiều kinh khủng. Ờ! Cũng đúng. Thế mà chẳng hiểu sao, giữa những con người xa lạ, tôi chẳng tìm được gì để nói, đâm ra lười. Cái kiểu lười khá trái khoáy.



Nhóm chúng tôi với bảy mạng người xuất phát với mấy chục phần bánh trung thu và nước khoáng. Hơn một tiếng đồng hồ đầu, chúng tôi gần như không tìm đâu ra đối tượng phù hợp. Những cung đường dài chật cứng những hàng quán và nhà cao tầng. Con bạn vừa chở vừa than thở, còn tôi tranh thủ ngó quanh quất ngắm đường phố và hít gió. Ban đầu khi đọc thông tin về chương trình, tôi cảm thấy nó không tốt lắm. Tôi quan niệm, Trung Thu là tết thiếu nhi, thay vì quanh quẩn những xó xỉnh Sài Gòn đốt xăng thì chi bằng, kiếm một trại trẻ mồ côi hay khuyết tật nào đó chẳng phải tốt hơn? Tôi nuôi suy nghĩ cho đến cuối cuộc hành trình, chỉ là tôi không nói.

Hoa tiêu của chúng tôi là một anh chàng béo trắng và xinh trai, nhưng hình như anh ta..........mù đường. Chúng tôi gần như mất khá nhiều thời gian cho việc chờ đợi và tìm nhau mỗi lần đi lạc. "Sau này có tham gia, sẽ không đi với lão này nữa" - tôi nghĩ. Rồi chúng tôi đi qua khá nhiều cung đường, những phần quà vơi dần, những con người với nhiều cuộc đời dần hé ra. Tôi ngó anh chàng hoa tiêu gợi mở những câu chuyện với những ông cụ bán vé số, ăn xin ven đường, tự dưng cảm thấy mình có chút ngưỡng mộ khi mà mình chỉ tranh thủ trao những phần quà vội, nói vài câu qua loa như được lập trình sẵn. Tôi cũng muốn có thể được những người như thế họ mở lòng với mình, hoặc mình sẽ giúp họ mở trái tim họ ra, cảm xúc sẽ rất khác lúc mọi thứ diễn ra vội vã. Tôi khá ấn tượng với ông cụ ăn xin chúng tôi bắt gặp ở con đường giao với Hoàng Diệu. Do đến trễ nên tôi không hiểu hết câu chuyện cuộc đời của cụ, chỉ nhớ mãi câu cụ nói: "Có những người như mấy con, mới thấy được rằng xã hội vẫn còn rất nhiều người quan tâm đến mình". Cụ bảo, cụ chấp nhận vui vẻ sống cho đến hết đời, than trách cũng chẳng được gì, cứ lạc quan mà sống. Tôi lắm lúc còn chẳng giữ được cái lạc quan ấy, dù tôi chỉ vừa 20. Lúc chia tay chúng tôi, cụ còn bảo, lúc nào cụ cũng ngồi đó, khi nào rảnh bảo chúng tôi ghé chỗ cụ chơi. Chúng tôi rời đi, chắc chắn rằng mỗi người sẽ có những suy nghĩ thật khác. Hay như một chú khác ngoài 50 tuổi, thân hình có vẻ vạm vỡ, chú vừa nhai miếng bánh Trung Thu mà một ông cụ vừa nhận bẻ cho, vừa nhìn tôi và nói: "Con đừng nhìn chú có vẻ khoẻ mạnh vậy chứ chú cũng đi nhặt rác đó, chú không có gia đình gì hết, ngủ ở vỉa hè không à, may có chỗ bán quần áo kia thương cho ăn cơm rồi cho chú ngủ để trông coi hàng giúp, mỗi tháng người ta cho năm ba trăm vậy đó". Rồi chú cười và chìa cho tôi xem một tờ phiếu được ép nhựa dẻo: "Chú có đăng kí hiến xác cho bệnh viện, không có gia đình có chết cũng không có ai làm đám ma". Tôi nghe mà xót. Tôi đi tham gia từ thiện nhiều, tôi thấy những con người nghèo đói khổ cực cũng không ít, thậm chí có cả những người cho mình cái cảm tưởng nghèo đến mãn kiếp mà không vực dậy nổi. Chỉ là tôi khâm phục chú. Chẳng ai khi chết rồi mà muốn thi thể của mình bị lôi ra mổ xẻ. Tôi cũng chẳng muốn, dù vẫn biết nền y học còn thiếu cơ thể thực sự cho sinh viên ngành y thực tập rất nhiều.


Tôi nghe những chia sẻ khác từ mọi người lại thấm thía hơn những việc làm của mình ngày hôm nay. Là những nụ cười hạnh phúc niềm nở của người được nhận quà, là những câu hỏi thân tình trong vài ba giây mà những con người chẳng máu mủ ruột rà gửi đến nhau mà thân tình đến lạ, là cái bắt tay run run không nói thành lời của người đàn ông khuyết tật tôi trao quà trên phố, là cụ ông giỏi tiếng Anh đòi giới thiệu bạn gái cho anh bạn chung đoàn đã bị con cái đuổi ra đường, là câu nói: "Ba năm rồi chú không được ăn bánh Trung Thu, thèm mà không có tiền, chú bán vé số có ngày chỉ được 15 ngàn". Thế mà có những mùa Trung Thu tôi chê ỏng eo cái bánh thập cẩm to tướng mẹ mua về, lại có những nhà được nhận nhiều ăn không hết phải đem cho. "Người ăn không mua, còn người mua không ăn". Anh chàng hoa tiêu tỉnh ruội và hài hước có câu nói xem chừng trúng phóc.


Giờ lại thấy, Trung Thu là tết đoàn viên, là việc tụ họp gia đình. Khi mà con nít được chơi Trung Thu, được rước đèn thì người lớn, hay chính xác như những con người cơ nhỡ ngoài kia họ cũng cần nhận được những món quà tinh thần từ những người như chúng tôi, và từ xã hội. Đến cuối cùng, tôi đã không cần nêu lên cái thắc mắc mà mình giữ trong lòng, tôi đã được giải đáp. Cũng không biết từ lúc nào, tôi nói chuyện nhiều hơn và thoải mái hơn với những người trong đoàn. Lúc ra về mọi người còn gửi cho nhau những cái ôm rất chặt, cùng lời hẹn gặp lại. Tôi cùng con bạn thì gặt hái được kha khá những kinh nghiệm sống và trải nghiệm khác nữa. Chúng tôi đều rất vui vẻ. Cả cái bề chìm của hoạt động là ý nghĩa cũng nổi lên rõ rệt.



Mỗi con người khác nhau có những mục tiêu sống khác nhau. Tôi chẳng quan tâm. Tôi chỉ miệt mài làm việc tôi thích dù cho lắm người bảo tôi "ăn cơm nhà vác tù và hàng tổng". Thực ra ngoài kia còn lắm người khổ cực, có ra ngoài ta mới biết ta có cái gì và thiếu cái gì. Tôi chấp nhận sống chậm một chút. Cứ lướt loang loáng qua cuộc đời này, liệu sẽ thấy được mặt trái của xã hội lắm hoa lệ. Có biết được, sau những hào nhoáng xa xỉ của những con phố ngút mắt cao tầng có những con người chỉ sống bằng 1 ổ bánh mì 3 ngàn đồng một ngày. Nên, anh làm, anh chẳng được gì, dĩ nhiên, anh tốn xăng nhé, tốn tiền nhé, tốn sức nhé. Cái anh đổi được chỉ là một nụ cười và những trang đời có khi anh chỉ thấy xuất hiện trong phim ảnh. Thế nhưng, có những người cảm thấy như thế là đủ, như tôi.


Trung Thu năm trước tôi làm gì nhỉ? À, tôi đi phố lồng đèn, cái phố dài tầm trăm mét và có treo lủng lẳng những lồng đèn đủ hình thù xanh đỏ. Trung Thu năm trước nữa thì sao? Hình như có người hứa mua bánh Pía cho tôi ăn rồi quên mất. 2 mùa Trung Thu xa nhà trôi qua thật nhạt nhẽo, nhưng năm nay nó đã ý nghĩa hơn rất nhiều. Ngày mai, tôi sẽ đi học cả ngày, tối về lại đi dạy. Nhưng chắc sẽ không buồn đâu, chắc sẽ ghé đâu đó mua cái bánh về cho cả phòng cùng ăn, vậy cũng là sum họp rồi. Ôi! Nhớ nhà quá! 

Thật ra người lớn người ta cũng cần Trung Thu!

Đây là bài cảm nhận của bạn Nguyễn Thị Thùy Linh sau khi tham gia chương trình "TRUNG THU CHO NGƯỜI VÔ GIA CƯ" đêm chủ nhật ngày 07/9/2014.