…Đã từ lâu rồi không viết lách,…nghĩ thì nhiều lắm, nhưng cứ đặt tay
lên bàn phím định viết gì đó thì cứ như rằng là mất sạch. Đôi khi muốn nói nhiều
lắm, nói nhưng gì mình nghĩ, suy nghĩ cũng kĩ lắm chứ…nhưng khi định nói ra thì
chẵng biết nên bắt đầu từ đâu, cảm giác mọi người đang chám chú lắng nghe mình
nói….nó làm mình mất phương hướng….mặt đỏ lên…nghĩ cũng vui.
Đây
là mùa trung thu thứ 2 tôi ở bên nhóm, năm ngoái thì vui hơn…sau khi kết thúc
chương trình Ngày Chủ Nhật Hồng tại mái ấm Thiên Ân.
Ảnh trung thu năm 2013
Cả
nhóm xúm lại, người thì làm lồng đèn, người thì làm hoa đăng,…ai nấy đều có việc
của mình. Mọi người dường như không cảm thấy mệt mõi, ngồi bên nhau….nói chuyện
với nhau…như thế là hạnh phúc rồi. Nhớ tới đó, mình lại tức ku Tuyên, nó thử
làm lồng đèn…sơ ý để cháy, thế là nó vơ lấy cái áo mưa của mình mà dập lửa, thế
là đi…còn cái quần mưa…sao ko dập luôn đi…để chi vậy?
Tối
trung thu hôm đó, là tiệc vui nhất…mọi người được tự tay mình thả hoa đăng, và
cầu cùng cầu chúc cho Nhóm sang năm mới với nhiều điều tốt đẹp.
Ảnh trung thu năm 2013
Thật
tiếc là năm ngoái mình không tham gia được…tiếc quá trời quá đất ^^
Năm
nay thì khác, gắng sắp xếp thời gian để có thể đi với nhóm. Mặc dù công việc
thì ngập đầu, ngập cổ. Mà cũng vui, mấy năm trước thì ko có việc gì để làm, từ
khi tham gia Nhóm…thế là việc ở đâu nó ập tới…có thể đó là cái duyên của mình
chăng. Mình sẽ không bao giờ hối hận, hay tiếc nuối gì với quãng thời gian tham
gia nhóm, hoạt động cùng nhóm, ăn ngủ cũng nhau,…Đã từ lâu, mình đã xem CCYT là
gia đình thứ 2 của mình. Rất cảm xúc..mà nhớ lắm, mà thương lắm ^^
Chương
trình Trung thu năm năm khác với năm ngoái, nhưng không sao, được làm cùng
nhóm, thì việc gì cũng chiến hết. Bắt đầu nhận bánh, và lên luôn. Mục tiêu
trong đầu của mình là hướng tới các em nhỏ. Đi làm sao, đi tới đâu để gặp các
em thật nhiều nhất,…mình muốn trao hơi ấm tới các em, muốn trò chuyện, muốn biết
thêm về các em, muốn truyền đạt và giúp các em trở thành người tốt, điều mà xã
hội này chưa làm được cho các em.
Đi
thật châm, nhìn thật kĩ,, ở đâu đó, các em đang còn vật lộn với mưu sinh. Dạo
vòng quanh khu vực Quận 5, 10.. mình lại nhìn thấy những mảnh đời đáng thương
hơn. Họ ở đó, và khi chúng mình tới, trao cho họ những món quà chỉ là chiêc
bánh trung thu thôi mà mình cảm thấy ở họ toát lên niềm hạnh phúc thật vô bờ,
những nụ cười thay cho lời cảm ơn. Những cuộc trò chuyện, những câu hỏi thăm,
những lời chúc mà chúng mình dành cho họ, để cho họ biết rằng…trong cuộc sống đầy
khó khăn này, họ vẫn còn được xã hội này quan tâm, để rồi họ cảm thấy yêu cuộc
sống này hơn.
Rồi
không biết những ngày sau, họ sẽ ra sao, họ như thế nào, và vẫn còn ở đó chứ…???
CCYTER - Đình Luân






