TRAO YÊU THƯƠNG, GỞI HY VỌNG

Thứ Ba, 13 tháng 8, 2013

HẠNH PHÚC THẬT SỰ

Người ta vẫn bảo sống là không chờ đợi. Cuộc đời thì ngắn, những ước muốn của tôi lại quá dài. Nếu tôi cứ ngập ngừng, không biết tới khi nào những ước muốn đó thành hiện thực?

 

Cuộc đời của một người hoàn toàn bình thường như tôi có 1/3 dành cho công việc, 1/3 dành để ngủ. Chỉ còn 1/3 còn lại là để sống cho những gì tôi mong muốn. Nhưng trong 1/3 phần đời còn lại đó, có rất nhiều tháng ngày tôi sống trong mơ hồ không mục đích. Vậy thì khi tôi biết mình muốn gì, sao tôi không cố gắng để thực hiện?
Tôi một con bé sinh năm 1989 tính đến tuổi ta âm lịch thì năm nay tôi đã 25 tuổi rồi đấy. Người ngoài nhìn vào thì có thể nói tôi đã già, quá già so với các thành viên trong nhóm. Nhưng việc đó đối với tôi không quan trọng, điều quan trọng bây giờ là tôi còn được hạnh phúc hơn rất rất nhiều người vì hiện tại tôi biết mình muốn gì, thích làm gì và phải thực hiện nó như thế nào.
Có thể nói trước đây tôi là một con bé vô cùng nhút nhát và hay sợ sệt với mọi thứ xung quanh. Đối với tôi thế giới bên ngoài là một cái gì đó quá ư là xa vời. Và tôi luôn tự nhủ với mình rằng "mày hãy chấp nhận những gì mày đang có đi và đừng cố cũng như làm gì để thay đổi". Cuộc sống trước đây của tôi là vậy những chuỗi ngày buồn tẻ, tôi chỉ biết đến mỗi một con đường đi đến trường và về nhà. Họa hoằng lắm thì lâu lâu tôi cũng có những cuộc đi chơi với bạn bè. Nhưng đó chỉ là những buổi tám chuyện không đầu không đuôi, không mục đìch. 

Nhưng rồi cho đến khi tôi gặp được những người bạn, không nói đúng hơn là những đứa em học cùng khóa trong AYP. Mọi thứ trong tôi bắt đầu thay đổi, tôi chập chững bước ra thế giới bên ngoài như một đứa bé bắt đầu tập đi. Tôi luôn tò mò, sợ sệt với những người tôi gặp, không dám bắt chuyện cũng như nhìn thẳng vào mặt họ. Có một thằng nhóc đã nói với tôi " chị phải tự tin lên, khi nói chuyện với người khác chị phải nhìn thẳng vào mắt họ, nếu chị chớp mắt trước thì chị đã thua rồi đấy". Vậy là tôi bắt đầu thay đổi nhiều thứ, từ ánh mắt đến cách cư xử... Giờ thì tôi có thể tự tin mạnh dạng nhìn thẳng vào mắt mọi người mỗi khi tiếp chuyện. Một năm khởi đầu từ mùa xuân, đời người khởi đầu từ tuổi trẻ, còn tôi khởi đầu của tôi là việc tôi thay đổi cách nhìn nhận của mình từ thế giới xung quanh tôi. Từ đó tôi bắt đầu mở lòng mình ra đón nhận những cái mới lạ và bắt đầu chia sẻ nhiều hơn, nói nhiều hơn. Và tôi nhận ra mình đã thay đổi khá nhiều rồi đấy mà công lao đó không ai khác mà chính nhờ vào 3 đứa em thân yêu của tôi.
Tôi may mắn khi tìm được cho mình 3 đứa em thân thiết như anh chị em trong nhà. Chúng tôi là những người có cùng ý tưởng, cùng suy nghĩ, đến cả cách nhìn nhận một sự việc đôi khi cũng giống nhau đến lạ thường. Nói là làm, chúng tôi bắt đầu lên kế hoạch cho mình để đem lại nụ cười cho mọi người. 


Sau nhiều ngày ấp ủ, cuối cùng cái ngày mà 4 đứa mong muốn và chờ đợi cũng đã đến như một định mệnh để gắng kết chúng tôi và tất cả mọi người lại với nhau. Ngày 26/07/2013 nhằm ngày 19/06/2013 âm lịch, đó là ngày chính thức của nhóm Chong Chóng Yêu Thương ra đời, với mục tiêu "Đoàn kết cộng đồng, chia sẻ nỗi đau, giúp đỡ người nghèo, bảo vệ môi trường, thắp sáng niềm tin". Đánh dấu một hành trình Chong Chóng bắt đầu khởi hành, Chong Chóng bắt đầu quay. Và giờ đây gia đình Chong Chóng không còn 4 thành viên nữa mà là một đại gia đình Chong Chóng như các bạn thấy bây giờ.

Tuy hành trình Chong Chóng mới bắt đầu là những chồi non, nhưng những chồi non Chong Chóng này sẽ vươn lên tìm ánh sáng. Và hạnh phúc cũng như bầu trời này vậy không chỉ giành riêng cho một ai.. Bạn yêu quý ơi, bạn không thể yêu và ôm hôn một người mà lần đầu tiên bạn gặp mặt. Nhưng có một điều là bạn có thể yêu những gì đến từ nơi họ. Và đại gia đình Chong Chóng chúng tôi đã đến yêu thương và quý mến nhau từ những điều bình dị nhất trong mỗi con người đó chính là lòng yêu thương, sự tin tưởng lẫn nhau, không ganh ghét. Các bạn thật sự là những con người thân thiện sẵn sàng mở lòng đến với nhau không một chút mảy may toan tính. Mặc dù mới gặp nhau chỉ một vài lần nhưng ai nấy cũng thân thiện với nhau như đã quen biết từ rất lâu.Một người trước đây bạn không hề biết mặt, bạn không biết họ đến từ đâu. Nhưng bạn biết rằng niềm hạnh phúc của bạn là có thực.

 Một ly nước, một lời an ủi, một câu chuyện đùa vui, cả những lời châm chọc....tất cả đã đem đến cho bạn một cảm xúc có thực. Tôi mừng vì chúng tôi đã đến với nhau và trao cho nhau những tình cảm gắn bó thực sự để thực hiện một lý tưởng cao đẹp. Chong Chóng sẽ mãi quay và gia đình Chong Chóng sẽ mãi gắn bó bên nhau các bạn nhé ./.

Thứ Hai, 12 tháng 8, 2013

HÀNH TRÌNH ĐẾN VỚI CHONG CHÓNG



Nhật ký ngày 10 tháng 8 năm (đúng 1 tuần sau chuyến đi)
Chuyến đi đã đi qua một khoảng thời gian rồi nhưng ngày hôm đó – ngày họp mặt đầu tiên của nhóm Chong Chóng Yêu Thương , quả thật là một ngày mà tôi không thể nào có thể quên được. Từng giây, từng khoảch khắc đều hiện rõ mồn một trong tâm trí tôi lúc này.
Các thành viên trong nhóm Chong Chóng Yêu Thương đã cùng nhau trải qua biết bao nhiêu là kỷ niệm, vô cùng gắn bó, vô cùng thân thiết. Và rồi một ngày nọ, một con nhỏ đâu đâu, lò mò nhắn tin cho trưởng nhóm….hihi, nó xin phép được vào nhóm đó mà.
Tình cờ thay, may mắn thay, vui sướng thay, tôi được tham gia buổi họp đầu tiên của nhóm tại một nơi có địa hình vô cùng đặc biệt – núi Thị Vải – Bà Rịa Vũng Tàu.Vui, vui, vui lắm vì cái tính lóc chóc nghe đi chơi là khoái rồi mà. Là thành viên mới chưa biết đến ai ngoài anh Lộc, Dung, và Hạnh, nhưng trên tinh thần mọi người đều là bạn thì mọi chuyện sẽ ổn thôi- tôi tự trấn an mình.
Sáng hôm đó – 3/8/2013, sau một hồi xá quần xà quần với hướng dẫn viên Thanh Lộc, hai chị em - chị Tiểu Di Di - bạn đồng hành của tôi cuối cùng cũng đến được nhà chị Thảo. Ôi cái mặt ngơ ngơ khi lần đầu gặp những người hoàn toàn xa lạ, rồi cũng bình tâm lại mà lao vào công việc phụ giúp chuẩn bị hành trang cho chuyến đi. Cái tật ham hố, tôi nhận trách nhiệm tổ chức sinh nhật cho ku Bo nè. Do điều kiện địa hình khó khăn nên sinh nhật lần này ku Bo chỉ được tổ chức đơn giản thui, nhưng các chị luôn cố gắng hết sức để mang đến cho em niềm vui bất ngờ nhất. Và thế là tác phẩm siêu đẹp, siêu độc đã ra đời. Cùng với “chiếc bánh sinh nhật” siu lạ, vô cùng ấn tượng phải không Bo? Và những lời chúc có cánh đầy yêu thương ắt hẳn chính những giây phúc đó đã khiến niềm hạnh phúc giâng trào trong Bo rất nhiều.

Vui lắm, ấm cúng lắm với những nấc thang, những chặng đường gian nan, anh chị em chúng ta cùng tiến, cùng lùi, cùng “ nghỉ”. Nắm tay, dìu dắt nhau để cùng nhau đến đích, để được hưởng một niềm vui trọng vẹn nhất. Buồn cười nhất là cứ một lát lại nghỉ chân, có khi vừa nghỉ xong trạm này thấy người khác nghỉ thế là lại nghỉ tiếp, cuối cùng chẳng leo được bao nhiêu. Chuyến đi này có nhiều kỷ niệm lắm vì mỗi giây phút  là một điều đặc biệt. Trên đường đi là cả một chặng đường dài dằng dặc vì trời cứ nắng mưa thất thường, vui ghê đi leo núi mà người ướt như con chuột lột luôn nè. Lại một kỷ niệm nữa, hehe,tình hình là thế này các bác ạ, em xin khai. Nghe đồn là các anh chị giao cho em cần 2 chai dầu hoả, em chứ đinh ninh là nước lọc thế là hành hiệp trượng nghĩa luôn khi bắt gặp một cô bé đáng yêu đang khát nước ( Yến nhỏ) ….thế là hiểu luôn rồi hen….sao mà tội lỗi quá vậy nè, xin lỗi em nhiều nhiều nha bé Yến. Một điều thú vị nữa của chuyến đi lần này đó là thấy được cái sự trớ trêu của ông trời. Vừa mới dựng cái lều xong thế là trời mưa ầm ầm, nước chảy xối xả, mọi người chạy đôn chạy đáo, đào đào cuốn cuốc, rồi che che chắn chắn, kết quả như thế nào….khakhakha, đứa nào đứa nấy ướt chèm bẹp luôn, ôm nhau kêu lạnh ầm trời và rồi những chiếc lều cũng không hề được khô nè. Hihi..

Trời bắt đầu tối, mọi người cùng nhau thổi cơm, nấu thức ăn ( thực ra thì chỉ làm nền thôi, chứ anh Thực nấu hết…nhục cái mặt quá). Khói bay nghi ngút, mù mịt, làn khói bay vào mắt cay xè, làm mọi người ai cũng “ khóc” nức nở lun. Rồi bữa cơi đạm bạc đã được chuẩn bị sẵn sàng với một nồi cơm thật là to, một dĩa bắp cải xào bự ơi là bự, một nồi canh trứng cà chua thơm lừng còn nóng hổi và một “thùng” thịt gà kho gừng tuyệt hảo, ôi ngon quá ( nghĩ sao mà 9h tối mới đi ăn cơm tối, bình thường 5h30 là tôi đã ăn rồi), vậy mới thấy, vui quá hoá no luôn rồi.

Tôi, anh Thực và anh Tuấn là ba thành viên mới của CCYT, rất vinh hạnh khi được mọi người tổ chức cho một buổi lễ ra mắt với những thủ tục, quy trình vô cùng thú vị và đậm đà bản sắc CCYT……á á á á á tôi bị đánh te tua, 2 tay bị trói chặt, miệng bị bịt kín, trời không biết đất không hay chỉ vì “ lỡ” đánh một thành viên của CCYT… Hehe sau trân đánh ấy thế là bổ côn nương ta đây cũng đã là một CCYTer rùi….vỗ tay, vỗ tay! Nói nhỏ mọi người đừng nói ai nghe nha, do bị anh Thái đánh quá là te tua, bổng cô nương “mang hận” trong người thế là thay vì đánh anh Thực thì đi quýnh anh Thái….khakhakha chảy máu răng luôn – theo lời nạn nhân thuật lại.

Tội lỗi tập 2, mọi người ngồi nấu chào, nướng thịt muốn khùng luôn mà tôi cùng với anh Thái, Tâm, Dung và ku Bo đi “ thám hiểm”…. một đám khùng đi vòng vòng rồi tự doạ nhau, quê thay làm chiện để ý mà hok có ai thèm để ý hết ( rọi đèn nhát ma mọi người mà mọi người không có tý phản ứng gì), thế là “5 con ma” ngậm ngùi bước đi. Nhắc mới nhớ cái trò thi đố hát mà “ đầu anh đít em – đít em đầu anh” gì đó, cái đội của tôi sao mà hát hay thế, đoàn kết thế mà cái đội giời ơi đất hỡi kia hát “ hay” cực với anh Thái hát chính, anh Luân – Bo - pé Vũ hát bè, dở quá chịu không nổi mà, đã vậy còn bị khùng nữa, cộng thêm thằng trọng tài “biện – khống” làm lộn tùng phèo, mắc cười gần chết, tôi thi đố hát mà cứ ngồi cười miết như một con điên vậy. Tám mãi, chơi mãi, đấu đá mãi trời sáng lúc nào không hay, 2h30 sáng mới đi ngủ….hizzzz  
Ò ó o o, 5h sáng rùi, cả đêm trằn trọc vì khắp người nhức mỏi nhưng chắc là cũng đã có một sự chợp mắt nhẹ trong khi ai nấy đều không ngủ được vì “ container” hoạt động suốt đêm. Chặng đường lên đỉnh không hề dễ đi chút nào, khó khăn và vô cùng hiểm trở. Con đường đi chẳng hề bằng phẳng nhưng chính vì thế lại càng thấy đậm và rõ nét tinh thần đồng đội, tình cảm gia đình ấm áp khi mọi người nắm tay dìu dắt  nhau vượt qua từng mỏm đá, từng cánh rừng. Nói là dậy sớm lên đỉnh ngắm mặt trời mọc, vậy mà lúc lên mặt trời mọc tự lúc nào rồi, tiếc nhất là mặt mũi đã bơ phờ mà sáng sớm đầu tóc bù xù như con điên nên tấm nào tấm nấy xấu như ma…hix….

Keng keng keng, ăn sáng nào, tác phẩm của những con người chăm chỉ, cần mẫn và đảm đang hết mực khi đã thức đêm nấu được một nồi cháo ngon như vậy. Cảm ơn, cảm ơn nhiều lằm ạ!
Ăn no phè phởn rùi bi giờ xuống núi thôi nào!....cố lên , cố lên! Và thế là bánh xe lăn lăn, cả nhà ơi, suối Tiên ơi, ta đến đây! Đường vào núi đẹp lắm, quanh co khúc khuỷa với những cánh rừng xanh ngắt, gió thổi hiu hiu, làm lòng ta miên man. Một kỷ niệm chà bá lửa mà có lẽ tôi sẽ không sao quên được đó là trận “ xém chết đuối” của mình. Mọi người biết không tôi đã đấu tranh tư tưởng rằng: “mày phải vượt lên nỗi sợ bản thân, lao ra đi rồi sẽ học được một điều gì đó và biết đâu sẽ thành công làm sao, sẽ thú vị lắm lắm, cùng lắm là uống nước thôi mà”.Và tôi đã có được những điều đó, tôi được bơi, tôi được “ uống nước suối”, tôi được cái cảm giác thấy mình là người quan trọng khi bắt gặp sự hoảng hốt của mọi người khi tôi bị chìm lỉm. Thấy được sự lo lắng của mọi người khi cứ mỗi lần ngốc đầu lên đón chút không khí thì lại bắt gặp một người nhảy xuống cứu tôi. Hãy tưởng tượng xem, có mỗi một con nhóc cùi mía, bơi chưa vững mà 4-5 người cứu mãi mới được. Một lần nữa cảm ơn các anh, Luân, Lộc, Thái, Tâm, Tuyên, ku Bo, và 2 anh gì đó rất rất nhiều! Đã thế vui ơi là vui khi anh Luân bơi đến cứu tôi lại bị tôi nhấn chìm chung, 2 đứa uống nước khí thế, mà hình như anh ấy uống còn nhiều hơn tôi nữa….có phải thú vị lắm không? Mọi người có tin rằng sau khi uống một bụng nước như thế nhưng tôi vẫn muốn bơi qua một lần nữa chỉ sau vài phút nghỉ ngơi, đôi khi không hiểu sao tôi lại trở nên anh hùng như thế! – vẫn tiếp tục chìm nhưng lần này có anh Thái và anh Lộc kèm cặp, hehe ^^!

Mọi người giúp đỡ và vui chơi với nhau rất hết mình, rất đoàn kết. Chỉ mới quen biết nhau thôi, như thế là quá đủ. Để nói CCYT là một gia đình của tôi thì chưa phải có lẽ với tôi hai chữ “ gia đình” thiêng liêng lắm. Nhưng có thể nói những giây phút đó, những kỷ niệm đó, những tình cảm đó nó vô cùng quý giá, đáng trân trọng biết bao và đó cũng là điều mà tôi đang hướng đến. Yên tâm nào, chỉ cần lắng nghe, quan tâm chia sẻ và làm việc với nhau, gắn bó càng nhiều thì tình cảm đó sẽ biến thành tình thân thôi mà.
Nãy giờ là những dòng chia sẽ tự đáy lòng của “Bé Hà” -  một thành viên mới, rất vui khi được gia nhập vào gia đình mình và chúng ta hãy cùng nhau cố gắng xây dựng CCYT đúng nghĩa như một gia đình thực thụ các anh chị nhé! Một lần nữa cám ơn tất cả mọi người vì tất cả những lý do, những ý nghĩa tuyệt vời nhất trên thế gian này!
Oh Yeah!


"Đây là bài cảm nhận của bạn LƯƠNG THỊ THU HÀ
Thành viên mới xác nhập của gia đình Chong Chóng"

Thứ Sáu, 9 tháng 8, 2013

NHỮNG BƯỚC CHÂN MỈM CƯỜI.............^_^




Trong cuộc sống chúng ta luôn phải vượt qua những ngọn núi đồ sộ chắn ngang, những con đường đầy đá sỏi, những cua quẹo khúc khủy! Bạn có bao giờ tượng tượng mình sẽ ngôi dưới chân núi nhìn ngắm cảnh vật xung quanh và không muốn bước lên đỉnh núi cao ngất đó? Nếu đã từng chùn bước trước những khó khăn bạn sẽ chẳng bao giờ được tận hưởng không khí mát lành trên ngọn núi và tiếng cười sảng khoái vì đã làm được một điều lớn lao.
Cách đây vài ngày tôi đã có một chuyến đi đến ngọn núi cao nhất, đây không phải là nóc nhà của thế giới EVEREST cao 8.848m hay GODWIN-AUSTEN cao 8.611m,..... Mà là ngọn núi cao nhất trong lòng tôi, núi Thị Vải chỉ cao hơn 700m so với mực nước biển một độ cao khá khiêm tốn đối với những bạn leo núi chuyên nghiệp nhưng nó đã để lại cho tôi nhiều kỉ niêm đẹp khi bắt đầu tập làm quen với việc leo núi tự do như thế này 
Đây là lần đầu leo núi nên tôi chưa có một chút kinh nghiệm hay bất kỳ định nghĩa nào về những việc có thể xảy ra thay vì nỗi lo sợ thì đó là cảm giác phấn khởi háo hức với tình thần quyết tâm cao độ để leo lên được đỉnh núi. Được sự khích lệ và động viên của một thành viên trong nhóm cùng với  kinh nghiệm của người bạn đó đã leo lên leo xuống ngọn núi này trong ngày với nhiều vòng đã giúp tôi tự tin lên rất nhiều, theo đó  núi Thị Vải là ngọn núi khá dễ leo vì đã có sẵn những bậc tam cấp nên quá trình leo núi sẽ nhẹ nhàng hơn rất nhiều so với những ngọn núi khác và phù hợp cho dân leo núi sơ khai như chúng tôi, chỉ cần có sức bền và chút kiên nhẫn chinh phuc đình núi sẽ không khó 
Và thế là cả đoàn chúng tôi gần 20 thành viên bắt đầu leo từ chân núi với cột mốc là chùa Linh Sơn Bửu Thiền Tự đi lên , trong đó chỉ có 3 bạn là đã từng leo núi còn những thành viên khác thì không hoàn toàn không đây là lần đầu mạo hiểm đầu tiên trong đời
..............Bậc thang thứ nhất đã bắt đầu bậc thứ 2 bậc thứ 3 cứ thế tiếp tục những bước chân tìm kiếm sự mới mẻ háo hức khám phá hiện lên trên mặt mỗi thành viên, nét mặt vui vẻ vẫn còn ở đó ^_^





Suốt quãng đường leo , chúng tôi phải dừng chân nghỉ mệt khá nhiều lần,  những thành viên trong đoàn bắt đầu thắm mệt  khi chỉ còn khoảng 15 phút nữa là đến chạm dừng chân đầu tiên nhưng những thành viên nữ trong nhóm đã bắt đầu mệt lã người, tôi vẫn nhớ cô e út nhỏ bé trong nhóm đây là lần đầu e leo núi như thế này nhìn e tôi càng tin vào bản thân mình nhất định làm được, một cô gái yếu ớt nhưng bằng nghị lực của bản thân cùng sự giúp đỡ của các thành viên trong đoàn mà e đã leo cố gắng leo lên những bậc thang ngày càng năng bước khì đó tôi vẫn nhìn thấy nụ cười trên gương mặt đó.




Bằng những sự quyết tâm tinh thần đồng đội những nụ cười luôn nở trên môi những giọt mồ hôi của tất cả thành viên đã giúp nhóm chúng tôi leo lên từng bậc thang trong con đường chinh phục đỉnh núi Thị Vải, có thể nói mỗi bước chân mà chúng tôi leo lên là một nụ cười.











Nhiều người không thích leo lên đỉnh núi của cuộc đời, họ chọn cách đi vòng vèo qua nó! Nhưng làm như vậy không chỉ tốn thời gian mà còn khiến bạn chẳng bao giờ đạt được ước mơ chinh phục những đỉnh cao như mong đợi đó là những điều mà tôi đã đút kết được sau chuyến đi này sẽ có người nói tại sao chúng ta không đi bằng xe du lịch hay là một dịch vụ du lịch đã có sẵn mà phải đi xe máy một cách cực nhọc và khổ sở thế này họ có biết chăng mỗi cách hưởng thụ khác nhau sẽ có một cảm giác riêng một cảm nhận riêng không thể lẫn vào đâu được và chúng tôi nhóm CHONG CHÓNG YÊU THƯƠNG đã chọn cách này để cảm nhận cuộc sống bắt đầu một hành trình chinh phục những thử thách mới bằng cách riêng của mình chỉ cần đó là điều mà bạn thích bạn muốn làm muốn thử thách để sau này mỗi cuộc hành trình trong cuộc đời bạn sẽ có những điều mới lạ mà có thể nhiều người khi sống gần cuối đời cũng không cảm nhận được.
Cuộc sống của mỗi chúng ta luôn có những ngọn núi ngự trị, nó là thử thách dành cho mỗi người xem ai trong số chúng ta vượt qua được đỉnh núi bằng cách đối đầu với nó chứu không phải là đi vòng qua nó! Bạn có nhận ra điểm khởi đầu và kết thúc trên hành trình cuộc đời của con người cơ bản là giống nhau! Được sinh ra và chết đi. Quan trọng là quảng đường mà họ đã sống như thế nào! Không phải hơn nhau ở đoạn đường ai đi xa hơn mà hơn nhau ở chỗ họ đã đạt được những gì, gặt hái được những gì và thực hiện được điều họ muốn hay không? Đó mới là điều làm nên sự khác biệt của mỗi con người!
Những ngọn núi sẽ luôn chắn ngang cuộc đời bạn, thế nên đừng bao giờ bỏ cuộc hay đi tới lưng chừng rồi tụt xuống để vòng vèo qua ngọn núi! Chỉ khi đứng trên đỉnh núi chúng ta mới khám phá ra được những điều thú vị có trong cuộc sống! Những cảm giác mà khi chinh phục được những khó khăn chúng ta mới có được! Hãy mạnh mẽ và dũng cảm lên bạn nhé. Cùng nhau chinh phục đỉnh núi Thị Vải còn đang chờ ta phía trước…………………