TRAO YÊU THƯƠNG, GỞI HY VỌNG

Thứ Ba, 24 tháng 12, 2013

“SAO EM LẠI THAM GIA TÌNH NGUYỆN NÀY???”


“Sao e lại tham gia tình nguyện này???” 


   Uả…là hỏi nó ư?
 …………
…………
Sáng sớm…
Trời còn chưa kịp sáng hẳn,chị gọi nó dậy. Chết!...Trễ, đã  hẹn h rồi mà, cũng nôn nao lắm mà…”Thì tại trời lạnh, tối lại thức khuya nữa chớ bộ”_*Giờ mà nó cũng kịp biện lý do,nể thật*


6 giờ hơn,xuất phát…”bến xe miền đông thẳng tiến,cổng số 3 đợi tao nhé! ”

Nó và các chị nó nhập đội hình  một cách nhanh chóng… Bắt đầu những lời chào hỏi,xã giao_đúng chất…và cũng bắt đầu những mẫu chuyện nhỏ, rồi sâu hơn… Nó bắt đầu giỡn nhiều hơn, nói nhiều hơn, cười nhìu hơn.  Đúng ! Nó không phải là đứa quá nhút nhát, ít nói… tất nhiên với những người xung quanh nó, nó nói nhiều là đằng khác.Nhưng tất nhiên với những người lạ, những người lần đầu gặp nhau, nó phải biết kiềm chế thế nào, ”dù gì đi nữa nó cũng là con gái mà :P ” Nhưng phải thật sự công nhận là: nó không thấy khoảng cách với mấy anh chị trong “Chong Chóng Yêu Thương”  lắm, nó thấy gần gũi là đằng khác, tiếp tục cười, nó thích điều đó…


Bắt đầu công việc, dọn vệ sinh, tặng bánh cho các cụ, nói chuyện chia sẻ với các cụ, những công việc tưởng chừng đơn giản, bình thường và quen thuộc , nhưng….  nó nhìn thấy được nhiều thứ lắm, hơn cả những thư trong sách vở, hơn cả những cái nó nhìn thấy trên đường phố… Bởi nó đang tiếp xúc với các cụ, những con người bằng da, bằng thịt, sống có tình cảm, chớ không phải là những lý thuyết suông suông, bởi nó được nghe, được cảm nhận, được chia sẻ bằng tất cả giác quan của nó, bằng cảm xúc của riêng mình nó… Cuộc sống còn rất nhiều mảnh đời khó khăn, bất hạnh, nó biết chứ, chỉ là: nó muốn được hi vọng………….


Em có thể chia sẻ cảm xúc của mình với mọi người được không?
…………………………...
…………………
Nó im lặng, suy nghĩ suy nghĩ, nó muốn được nói, được chia sẻ, nó không muốn im lặng. Nó biết, tất cả chúng ta ai cũng có những cảm xúc giống nhau, chỉ là cách thể hiện có khác nhau mà thôi. Nhưng lạ thật, nó không biết phải bắt đầu như thế nào??? Chị Phương có thể nói mà, tình cảm là của mình mà, có gì mà nói không được chớ…Sao…??? Nó xin lỗi, lần đầu tiên nó thấy mình tệ tiếng Việt đến như vậy, không biết sao, nó thấy chút năng nề, chút có lỗi,…Em xin lỗi…em…
Được nghe những chia sẻ của anh chị, nó biết được nhiều câu chuyện khác nhau. Câu chuyện của anh Tâm làm nó khá ấn tượng, lúc anh Quang nói chuyện, nó cũng thoáng nhận ra vài thứ, nhưng câu chuyện này nó lại cho thấy nhiều bất cập hơn, nhiều khái cạnh hơn. Mỗi cụ, bác, cô, …có mỗi hoàn cảnh khác nhau, nói chuyện với các cụ nó cũng hiểu mà,… Một ý nghĩ tự dưng len lõi trong đầu nó,  hơi điên rồ, nhưng bỗng nó thấy chút hài lòng, *dù đó chỉ là suy nghĩ, chớ không phải hành động *…Nhưng anh Lộc lại dập tắt suy nghĩ của nó :” Chúng ta không thể thay đổi một quy định, một quy chế ở trung tâm, tổ chức nào…chúng ta chỉ làm những gì mình có thể, để các cô chú,các cụ biết: nơi đâu đó vẫn còn những người quan tâm đến các cụ, và các cụ không hề cô đơn. Chúng ta làm là vì chính các cụ, chớ không phải vì bất cứ trung tâm nào….” Tự dưng nó cảm thấy suy nghỉ của mình còn non nớt quá…!


Lúc mọi ng ngồi lại chia sẻ với nhau, thật sự nó sợ không khí đó, im lặng quá… Nó sợ phải nhớ đến nhiều thứ. Lần lượt, lần lượt, nó đang đối diện với mớ cảm xúc hỗn độn trong người nó. Có lẽ lúc chị Phương khóc, giống như là, giọt nước tràn ly…Nó cũng nức nỡ, cái gì đó như bị dồn nén, cũng lâu rồi… Nó bắt đầu thở dốc, thật sự là nó ngợp… Thật ra, cũng chẵng phải cảm xúc nó dữ dội quá, cũng chẳng phải nó yếu đuối quá, nó mạnh mẽ lắm cơ mà, chỉ là…nó đang  tua lại, quá khứ rất gần, mấy tiếng trước đó, và xa hơn nữa, nó nghĩ về nhiều thứ , cuộc sống , gia đình, bạn bè, những người xung quanh nó,… nó đã sống tệ quá…

Cảm ơn anh Tâm vì chiếc khăn giấy, nó rất thấm nước anh ak. Cảm ơn anh Lộc vì đã cho em nhìn thấy đâu đó suy nghĩ của mẹ anh, trong con mắt của người 22tuổi. Cảm ơn anh Tuyên, em sẽ nhớ câu: “Đi tình nguyện trước hết phải vì bản thân mình, thì sau đó mới vì ng khác được.” Anh Thái_em đã rất vui vì được quen biết anh, con người cực kỳ hài hước + tiếu nữa…Mặc dù, mọi chuyện cũng chưa được như ý muốn lắm, nhưng em cũng cảm ơn tất cả mọi người đã làm nên một “CHONG CHÓNG YÊU THƯƠNG” như ngày  hôm nay.!!!


Còn cả một chặng đường dài ở phía trước….
SMILE!!!
Em thực sự…rất vui J JJ


Đây là bài cảm nhận của một bạn lần đầu tham gia ngày chủ nhật hồng của Chong Chóng Yêu Thương nhưng đã để lại cho nhóm nhiều ấn tượng nhất
Cám ơn bạn vì tất cả

Thứ Ba, 22 tháng 10, 2013

CHO ĐI VÀ NHẬN LẠI

20/10/2013 hôm nay là một ngày bận rộn, cực kỳ mệt nhưng bù lại cực kỳ vui và hạnh phúc với nhiều trải nghiệm mới.

5h sáng


Đáng ra giờ này tôi vẫn còn đang còn cuộn mình trong chăn và ngáy ngủ, nhưng hôm nay lại khác vừa nghe tiếng chuông báo thức là đã vùng dậy không còn cái cảnh muốn đập điện thoại và vừa nhắm mắt vừa đánh răng nữa hihi. Đúng là khi con người ta mang trên mình một trách nhiệm thì có khác liền *_*
5h 30 phút


Mọi thứ đã sẵn sàng để lên đường thôi nè, chúng tôi bốn người hai ngựa sắt phi thẳng đến bến xe Miền Đông với nhiều tâm trạng nao nao trong lòng hihi.....
6h 15 phút


Bến xe đây rồi, khác hẳn trong suy nghĩ hix " chắc mọi người đang nhao nhao nguyên bầy đang đợi mình đây". Hóa ra chỉ có mỗi bé Xuân tóc đỏ ngồi đó thôi huhu có một sự buồn nhẹ, sau vài phút chờ đợi đây rồi Nhox Ken đã xuất hiện cùng người bạn gái xinh đẹp 9 tuổi, hihi và con tim đã vui trở lại rồi nhé. Tiếp đến thành viên thứ 2 rồi thứ 3 và nhiều nhiều nữa danh danh không kịp luôn. Xong khâu điểm danh rồi nè. Ai chà gay quá 7h hơn rồi xuất phát thôi bà con ơi mau mau nè.

7h 15 phút


Tất cả đã có mặt ở viện dưỡng lão nhanh chóng tập trung nghe phổ biến công việc nè, ai vào việc nấy mọi người nhận việc và về khu vực của mình thôi. Nhìn chung khu vực ở đây khá sạch sẽ nên việc lau chùi của các thành viên có phần nào nhẹ nhàng hơn nhưng không vì thế mà các bạn làm qua loa đâu nhé. Ai nấy cũng nhiệt tình và lau dọn rất sạch sẽ nhá. Nhìn các bạn nhiệt tình trong công việc mà thấy lòng vui vui khó tả. Người thì hì hục lau lau chùi chùi, người thì phụ xách nước,... bạn thì vừa làm vừa trò chuyện với các cụ. Âm thanh lau dọn xen lẫn tiếng cười đùa làm náo động cả một khu vực hiihi.



Đến phần mời bánh và nói chuyện chia sẻ cùng các cụ thì mình thấm thía câu nói CHO ĐI LÀ CÒN MÃI. Tuy phần quà mà chúng tôi giành cho các cụ chỉ là phần bánh nhỏ, cái bấm móng tay, câu chuyện vui, hay chỉ là bóp tay chân cho các cụ đỡ mỏi... nhưng đáp lại đó là những cái cám ơn, một ánh mắt trìu mến, một nụ cười thân thiện, hay một câu chuyện chân tình về cuộc đời các cụ cũng đủ làm tan chảy những trái tim của chúng tôi. Thật vậy cuộc sống có nhiều thứ để cho đi không nhất thiết là của cải vật chất đâu các bạn ah, chỉ cần những cái nhỏ nhoi như các cụ đã giành cho chúng tôi thôi cũng đã cảm thấy vui và hạnh phúc biết bao. Và tôi biết ở đâu đó có người khi nhìn thấy đôi dép của tôi mà cô đang mang và cô sẽ nhớ đến tôi nhé. Tuyên Nguyễn đừng giận nhé, chị cho cô đó đôi giày em tặng rồi, khi nào về Đà Nẵng mua chị đôi khác nhé *_+...

Tuy phần vẽ tranh có chút trục trặc nhưng cuối cùng thì Chong Chóng cũng được quay rồi nhé, cám ơn các bạn vì tác phẩm có phần độc đáo trong lúc vẽ tranh hihi "chết chết lem rồi lem rồi làm sao đây huhu" " không sao không sao mà lau đi mau lên, để thấm vô bây giờ", "hix lau không được rồi" "hihi không sao đó là điểm nhấn của bức tranh". Cuộc sống của chúng ta cũng vậy giống như bức tranh cũng sẽ có những chỗ lem luốc nhưng nhờ vậy mà chúng ta đã tạo nên điểm nhấn cho riêng mình, tạo nên bức tranh về cuộc sống thêm sinh động hơn. Thế nên đừng sợ lem luốc và vấy bẩn bạn nhé



Cuối cùng mọi công việc đã xong và phần thưởng giành cho chúng tôi là 2 nồi chè thiệt bự. Phải nói đến giờ phút này nhắc tới chè thôi là sợ tới gay óc, nhưng không biết sau mà khi nhìn thấy chú trưởng bếp đã bị cụt hết một chân nhưng vẫn vui vẻ chạy đôn đáo nấu chè cho chúng tôi thôi mà sao chưa ăn mà đã thấy được vị ngọt rồi. Chú nói " thấy mấy đứa làm cực thấy thương quá, chú nấu chè mời mấy đứa ăn lấy thảo" hic sao mà thương quá. Chú cứ 1 chân chống gậy nhảy tới nhảy lui lo cho cả nhóm mà thấy thương chú vô cùng. Đang loai hoai mà chú cứ hối vô ăn chè, vô ăn chè mấy đứa để tan đá hết, Phải nói lần đầu tiên ăn được món chè ngon như thế giữa cái nắng nóng gay gắt của buổi trưa.Món chè ngon vì nó chứa đựng mồi hôi của chú giữa trưa năng nóng mà cứ nhảy ra nhảy vào kêu gọi chúng tôi, ngon vì có cả lòng yêu thương, sự nhiệt tình mà chú giành cho chúng tôi, ... cho đi là thế đấy bạn ạ không cần gì lớn lao nhưng mà sao tôi cứ thấy vui và hạnh phúc vô cùng vì những hành động nhỏ của chú, làm tôi cứ nhớ mãi.


3h chiều

Chuẩn bị nấu nướng đón sinh nhật và 20/10 thôi nào
Đầu tiên là phần trang trí sân khấu nè được thực hiện bởi Luan Tran, Tuyen Nguyen, anh rửa chén, và phần phụ họa của các thành viên

Đã không ăn thì thôi đã ăn thì phải no đó là tiêu chí đầu tiên của nhóm, thực đơn đã được lên sẵn với 5 món không khác gì nhà hàng đâu nhé.
Món khai vị nè: gỏi cóc được thực hiện bởi bàn tay điêu luyện tách cóc của chị đất sét nhật và nhók Ken, phần trộn của Kiến Kim theo sự chỉ dẫn của 2 đầu bếp Đất KEN
Món 2: Tuột nướng của bạn Thanh Hà, và Ti COCO, ta nói sắc tuột gì mà nó xấu hee ti coco, sắc mực là một nghệ thuật, người sắc mực cho tuột cả ra ngoài là một nghệ sĩ ti coco hen, làm cả đám có một trận cười bể bụng, tuy phần ướp hơi mặn chưa có kinh nghiệm. Thanh Hà lần sau đem vài kg nữa để chị làm lại nha hihi

Món 3: Thịt nướng truyền thống của nhóm với thùng phi Trần Đức Tâm,phải nói tội nghiệp thằng nhỏ đang ngồi lay hoai chạy tới " chị em bị cháy hết lông rồi nè" accc "đâu đưa chị xem chị xương xương nè" nhìn đám lông bị cháy xém dựng đứng cả lên thấy thương gì đâu, thấy cũng tội mà thôi cũng kệ hihi, " nhờ lông cháy thịt mới ngon đó em"

Món 4: Lẩu thái với phần trang trí trình bày phụ họa của chuột nè, thảo nè,... nhìn hấp dẫn quá

Món 5; Mực khô nướng với, phần nướng của Tâm, phần đập thịt xé thịt của 2 anh em nhà họ thành, và đặc biệt phần giám sát của bạn Không Tên

Món 6:  Rau câu tráng miệng và bánh kem của Thanh Thảo Trần
Ôi trời nhắc tới giờ lại thấy thèm quá, lúc đó cứ ăn ngốn ngáo cho hết rồi nuốt ực cho mau không biết mùi vị là gì, ôi ta hận món mực khô
Nhập tiệc thôi, ten teng te teng, mở đầu bằng bài happy birth day giành cho 4 bạn nè, và mà pháo hoa bằng nước ngọt thiệt hoành tráng, và đặc biệt là phần ăn khai vị bằng món bánh kem, người ta ăn bằng miệng con chúng tôi ăn bằng mặt.

Và tiếp theo là phần oản tù tì ăn đua nè, ôi ta hận, hận, món mực khô  nướng ăn mà cứ như ăn lưỡi lam á, đau cổ quá, lần sau để nghị không được ăn vậy nhé, phải ăn từ từ mới thưởng thức hết vị ngọt của nó đúng không Thanh Hà
Phần quan trong nhất và mọi người mong đợi nhất là phần kết nạp thành viên mới, ta nói nó náo động cả làng cả xóm luôn, tội nhất là bé DOG nè khóc nhè luôn hihi. Phải nó em là một người kiên định nhưng cuối cùng cũng bị Chong Chóng đè bẹp hihi. Và đã nhận mình bị ấy ấy rồi nha, và trong mỗi cái điên khùng của Chong Chóng đều có một ý nghĩa riêng của nó các bạn nhé. Đừng buồn và đừng giận nhé DOG


Và hôm nay có một niềm vui nho nhỏ là phần già nhất nhóm của mình đã có anh chị tiếp nhận rồi nhá mọi người, từ nay em xin nhường vị trí này lại cho anh chị nhé, mặc dù hơi tiếc ah, anh chị phải ráng giữ gìn và phát huy vị trí quán quân già nhất nhóm mà em đã lưu giữ bao lâu nay nhé.
Phần mà tôi thích nhất trong buổi tối hôm đó là phần Free hugs nè, ta nói nó vui mà nó sướng gì đâu cảm giác lân lân vui vui khó tả gì đâu đó, cái này đã thực hiện nhiều lần với các bạn trong nhóm rồi nhưng sao mỗi lần ôm lại sao thấy ấm áp và an toàn khó tả vậy ta hihi

Kết thúc ngày với chén lẩu ấm bụng và những câu chuyện rơm rả đáng tự hào của Chong Chóng mà chúng tôi đã kể cho nhau nghe không biết bao nhiêu lần mà vẫn không thấy chán. Hạnh phúc là vậy nó không phải là cái gì đó quá xa xôi đâu các bạn, nó hiện hữu xung quanh mỗi chúng ta và quan trọng là bạn phải can đảm và vui vẻ đón nhận nó

Các bạn ạh, cuộc đời này vốn là một vòng tròn, mỗi người chúng ta biết nhau, yêu nhau, ghét nhau hay thậm chí căm thù nhau,... cũng là cái duyên. Có duyên mới biết, mới quen, mới yêu, mới ghét !
Cái duyên ban đầu là do trời định nhưng để gắng bó lâu dài, muốn biến cái duyên ấy thành tình yêu thương là do chúng ta quyết định, chính nhờ vào cái chúng ta cho đi của mỗi con người. Nhưng dù biết đôi khi cuộc sống không được như ý muốn của ta, bạn cứ hãy cho đi. Cho đi là bạn đã tự yêu thương lấy chính bản thân mình, và những người xung quanh bạn./.


Cám ơn tất cả các bạn các CCYTER yêu dấu những người đã, đang, và sẽ thực hiện 3 cái chìa khóa dẫn đến cuộc sống mãn nguyện của sự cho đi đó là: quan tâm đến người khác, dám làm vì người khác và chia sẻ cùng người khác



Thứ Tư, 16 tháng 10, 2013

ĐI QUA NHỮNG NGÀY MƯA, TA MỚI THÊM YÊU NHỮNG NGÀY NẮNG..............

Thứ sáu ngày 11 tháng 10 năm 2013 

12h30’....

Với cái nóng gay gắt của Sài Gòn náo nhiệt, thời điểm mà mọi người đang “ trốn nắng” để tìm đến những giấc ngủ trưa vội vàng. Giữa cái trưa ấy thì chúng tôi - bốn người bạn của Chong Chóng Yêu Thương gặp nhau để bắt đầu một “ công việc”. ( tiền trạm – công tác chuẩn bị cho chương trình Ngày Chủ Nhật Hồng).
Điểm đến đầu tiên – Trung tâm dưỡng lão tình thương Vinh Sơn. Sau hơn 1 giờ tìm đường đến trung tâm. Được sự hướng dẫn tận tình của cô nhân viên tại đây, chúng tôi được đi tham quan một vòng trung tâm. Nhìn chung, cuộc sống của các cụ ở đây khá tốt ( không gian sống thoáng đãng, phương tiện giải trí,cách chăm sóc...). Phần lớn các cụ ở đây không đi lại được, một số thì tinh thần không ổn định. 

2h00’

Điểm đến thứ hai An dưỡng viện Phát Diệm ( nhà thờ mà của mấy cha xứ ak ‘)Thời tiết nhưng muốn thử lòng người, cho ta cái nắng cháy da cháy thịt, nhưng cũng không quên cho ta những cơn mưa bất chợt ào ào dội xuống. Ừ thì mưa, nhưng đi thì vẫn đi đấy. 


3h00’

Điểm đến thứ ba Viện dưỡng lão Tân Quy, Hóc Môn (trung tâm giờ còn có 2,3 cụ ak’ )Trời vẫn tiếp tục mưa, nhưng ngày một lớn hơn rồi, tìm nơi trú mưa thôi. Có vẻ khá hơn rồi, tiếp tục đi thôi nào, đi được hơn 10p. Mưa tiếp rồi, hix...hix. Tấp vội vào một tiệm cắt tóc bên đường, phía trước đông xe quá không biết người ta có cho mình trú mưa tí không nữa ??? Đang lo nghĩ thì nghe tiếng của anh chủ tiệm : “ vào đi em, mưa, mưa...”, vào kèm theo lời nói là hành động nhích nhẹ một chiếc xe phía trước, nhường chổ cho chúng tôi. Có gì đó vui vui. Ngồi được một lúc thì được anh chủ tiệm mời hai tách trà nóng. Ôi thôi.... trời thì cứ mưa, lạnh đấy...nhưng sao trong lòng chúng tôi ấm quá. Giữa thành phố xa hoa này, sự vô cảm gần nhưng tuyệt đối khi có nhiều người dựa vào lòng tin của người khác mà sống thì nơi đây vẫn còn có những con người trao cho chúng tôi cái gọi là “ niềm tin không lý do”.Khi mưa đã tạnh hẳn, xin phép anh, chúng tôi đi..... Ui da ! thêm một việc nằm ngoài ý muốn, bánh xe bị cán đinh rồi, .....thảm..... tìm chỗ vá thui.... hix... 


4h50’ đến nơi rồi......

Thế đấy, nhưng chúng tôi đi vẫn đi, vì đâu đó ai trong chúng tôi nghĩ rằng : Khi bạn muốn bỏ cuộc, hãy nhớ lại lý do khiến bạn bắt đầu”.

Những trãi nghiệm thú vị cùng Chong Chóng Yêu Thương./.


Đây là bài viết của bạn Thanh Hà


Thứ Năm, 19 tháng 9, 2013

GIA ĐÌNH THỨ HAI CỦA TÔI

CHONG CHÓNG YÊU THƯƠNG <3 –

 Gia đình mới của tôi, mặc dù thời gian gắn bó chưa được nhiều, nhưng dường như nơi đó tôi nhận được một cảm  xúc “trọn vẹn”.  “Trọn vẹn” về cả giá trị thể chất lẫn tâm hồn.


NGÀY 11 THÁNG 8 NĂM 2013

Ngày đầu tiên đến với nhóm. Nói đúng hơn là tối ngày 08/08/2013, có 1 con bé cứ lọ mọ click vào fb chongchongyeuthuong, rồi xin đăng kí tham gia Ngày Chủ Nhật Hồng, lâu lắm rồi không tham gia những chương trình ý nghĩa như thế này rồi. Haizz.z.z. náo nức wa’. Sáng sớm lên gặp mọi người, mặc dù thời gian không nhiều, nhưng đủ thấy được tính nghiêm túc trong công việc, sự hòa đồng trong giao tiếp và cả cái  thoải mái trong vui chơi. Vui rồi, mún gặp mọi người tiếp thui ah !

NGÀY 18 THÁNG 8 NĂM 2013

Ngày thứ 2 – ngày Chủ Nhật Hồng đầu tiên của nhóm – ngày mình chính thức được gia nhập CCYT. Sáng sớm, vì gần địa điểm nên mình dc xem là đến sớm nhất – tâm trạng náo nức chờ mọi ng đến. Bình thường cả nhà rất là ... nghịch, lúc nào cũng hay trêu trọc nhau, vậy mà khi bắt tay vào làm việc thì.... cực kì nghiêm túc nhá. Việc của ai cũng hoàn thành tốt, và tất nhiên ở đó mình thấy được ở mỗi người đó là sự nhiệt tâm mà không phải ai cũng có được.Sau khi hoàn thành nhiệm vụ, nhóm có 1 buổi sinh hoạt, thảo luận ý kiến, vui chơi, lễ kết nạp member mới. Ôi thui !!! Lần đầu tiên mới thấy, bị “ hành hạ “ tư tưởng, rồi dập cho túi bụi...hixhix... mình chính thức được thông wa. Mừng wa’.....




NGÀY 01 THÁNG 9 NĂM 2013

Ngày thứ 3 – đi gặp Chị có fb Đất Sét Nhật – Chị rất ư là dể thương, sẳn sàng hướng dẫn tụi e về cách làm đất sét. Từ khâu pha màu ‡ tạo khối ‡ thành phẩm. Tỉ mỉ, chi tiết đến từng câu hỏi của mỗi đứa. Dù  chưa gặp tụi em nhiều, nhưng đến với chúng em, Chị tự nhiên lắm ạh. Cám ơn chị nhiều nhiều vì đã giành t.gian cho tụi em. Chúng em sẽ cố gắng làm tốt , để có thành quả tốt nhất. Niềm vui đâu chỉ đến từ những người thân quen....


NGÀY 08 THÁNG 9 NĂM 2013

Ngày thứ tư – ngày SALE đầu tiên với nhóm. Với lí do có việc bận, mình xuống địa điểm trễ hơn mọi người tận.... 2 tiếng (4h30 họp ‡ 6h30 mới tới nơi). Haizz..zz..zz. Sau 1 tiếng lon ton ngoài đường, cuối cùng cũng đã đến nơi, mệt thật ( dư âm của tối trước đó thức khuya hox bài thi), nhưng với sự chào đón của cả nhà, hết mệt liền lun.... ( nguyên nhân chắc là nằm ở hộp cơm mà cả nhà dành cho mình, TO wa’ mà ). Ăn xong rồi, giờ thì làm việc thui. Được phân công về nhóm của pạn Thanh Thảo & pé Tâm. Ba đứa lon ton đi vào khu vực bán, ngày đầu tiên đi bán khó thật, không biết mời ai, mà cũng không biết mời như thế nào.... Sau 1 hồi được đồng đội chỉ giáo, nhìn cái kiểu từ lề bên này lết qua lề bên kia, ai cũng bị mời của pan Thanh Thảo , mình có phần dạn dĩ hơn được chút. Nhưng cũng không tránh khỏi cái cảm giác ngại khi đi mời người ta mua bắp, we^ khi bị từ chối, nhưng cũng thật vui khi gặp được những khách hàng dễ thương..... Sinh ra và lớn lên ở cái vùng quê mà BIỂN, tặng hóa mà thiên nhiên trao cho tôi. Từ nhỏ trong kí ức của tôi là : Từng buổi cơm, giấc  ngủ của CHA đều chênh vênh trên từng con sóng – Từng đêm khuya khi mọi người còn đang ngon giấc thì MẸ lại vội vả với những chuyến hàng. Dù mệt, nhưng cha mẹ chưa bao giờ than trách, hay bắt chúng tôi phải làm gì cực nhọc... Đến hôm nay, từ công việc bán bắp, một việc nhỏ thui, nhưng con phần nào hiểu thêm về giá trị của nó – TIỀN – tự tay mình tạo ra , để làm những việc ý nghĩa, nó thật quý Cha mẹ ah ! 


Đến với CCYT hôm nay, con mún thật sự thoát ra cái vỏ bọc mà cha mẹ để vô tình tạo cho con. Con không hứa là sẽ thật thành công sau này, nhưng con có thể hứa khi vấp ngã con vẫn có thể đứng dậy bằng chính đôi chân của mình, bằng những thông cảm, sẽ chia mà CCYT đã dành cho con. 


YÊU Gia đình mình & Gia đình CCYT nhìu lắm <3 <3

Đây là bài cảm nhận của bạn Thanh Hà sau 4 lần đến với nhóm CHONG CHÓNG YÊU THƯƠNG

Thứ Sáu, 13 tháng 9, 2013

ĐỌNG LẠI...

ĐỌNG LẠI...
Chào tất cả các cụ bà bô lão... hihi. Hôm nay đi với mọi người thật sự Diễm rất vui, zề tranh thủ viết vài dòng. 

Thật sự thì đây là lần đầu Diễm đi với nhóm, mặc dù là ma mới nhưng mọi người rất hòa đồng, vui vẻ... Diễm thấy mình cũng hòa nhập được với tất cả. Còn về buổi bán hàng thì ôi thôi là vui luôn. hihi. Lúc đầu sách theo bịch bắp mà Diễm cứ ngại lắm. hix. Mời mà người ta mua thì vui lắm, còn không mua là cũng cười trừ nhưng ôi đau qá... mặt xụ lun. Sau khi năn nỉ ỉ ôi một lúc lâu  thì cũng đỡ, riết rùi chắc chai lun. hí hí . Cuối cùng cũng bán hết 22 bịch lận ak nhen... haha. Tuy là cũng hơi quê nhưng thôi vì mình zậy ( vì K BÁN HẾT CÒN QUÊ HƠN NỮA )... Zậy mới thấy mỗi lần cầm tiền của ba má thì sung sướng quá, mới biết giá trị của đồng tiền do mình làm..... cảm ơn tất cả mọi người, cảm ơn mọi người đã "mua bắp ủng hộ giùm em"...  

Chúc tất cả ngủ ngon nhá!
Đây là bài cảm nhận của bạn Diễm sau lần đầu làm quen với món bắp rang bơ

1 THÁNG CHO 1 CON NGƯỜI MỚI

hì hì, Sắp bước qua ngày 11/9/2013 rồi.
Đúng 1 tháng, từ ngày 11/8/2013 mà tôi biết đến CCYT. 
Biết đến những người anh, những người chị, những người  bạn, những người em..đã cho tôi cái cảm giác thân thiết ngay từ lúc đầu gặp mặt. Cho tôi tìm lại niềm vui vốn có trong lúc tinh thần tôi đang suy sụp (bởi nhiều thứ), cho tôi có một niềm vui bằng cách chia sẻ bởi những việc làm ý nghĩa, cho tôi đc trãi nghiệm qua những việc mà có tưởng tưởng thôi tôi cũng không nghĩ đến, là tôi có thể "cầm hộp bắp rang bơ để mời mọi người mua cho mình",..Tôi không nghĩ, tôi có thể bỏ cái "TÔI" TO và BỰ  kia để mà bán được "hộp bắp"..Và mọi người lại cho tôi biết được là tôi bị KHÙNG "nặng" cỡ nào khi biết đến mọi người..:-P

Tôi cám ơn các thành viên trong CCYT thật là nhiều, nhiều lắm...<3

Mình muốn trở thành một người thật giỏi giang
Làm cho thế giới này vì có mình mà khác đi một chút gì đó
Nhưng mà thế giới của mình chính là trái tim các cậu đó thôi. <3

<3 Yêu tất cả <3

Bài viết của bạn  LIÊN HOA
Face book " Không Tên"

Thứ Ba, 13 tháng 8, 2013

HẠNH PHÚC THẬT SỰ

Người ta vẫn bảo sống là không chờ đợi. Cuộc đời thì ngắn, những ước muốn của tôi lại quá dài. Nếu tôi cứ ngập ngừng, không biết tới khi nào những ước muốn đó thành hiện thực?

 

Cuộc đời của một người hoàn toàn bình thường như tôi có 1/3 dành cho công việc, 1/3 dành để ngủ. Chỉ còn 1/3 còn lại là để sống cho những gì tôi mong muốn. Nhưng trong 1/3 phần đời còn lại đó, có rất nhiều tháng ngày tôi sống trong mơ hồ không mục đích. Vậy thì khi tôi biết mình muốn gì, sao tôi không cố gắng để thực hiện?
Tôi một con bé sinh năm 1989 tính đến tuổi ta âm lịch thì năm nay tôi đã 25 tuổi rồi đấy. Người ngoài nhìn vào thì có thể nói tôi đã già, quá già so với các thành viên trong nhóm. Nhưng việc đó đối với tôi không quan trọng, điều quan trọng bây giờ là tôi còn được hạnh phúc hơn rất rất nhiều người vì hiện tại tôi biết mình muốn gì, thích làm gì và phải thực hiện nó như thế nào.
Có thể nói trước đây tôi là một con bé vô cùng nhút nhát và hay sợ sệt với mọi thứ xung quanh. Đối với tôi thế giới bên ngoài là một cái gì đó quá ư là xa vời. Và tôi luôn tự nhủ với mình rằng "mày hãy chấp nhận những gì mày đang có đi và đừng cố cũng như làm gì để thay đổi". Cuộc sống trước đây của tôi là vậy những chuỗi ngày buồn tẻ, tôi chỉ biết đến mỗi một con đường đi đến trường và về nhà. Họa hoằng lắm thì lâu lâu tôi cũng có những cuộc đi chơi với bạn bè. Nhưng đó chỉ là những buổi tám chuyện không đầu không đuôi, không mục đìch. 

Nhưng rồi cho đến khi tôi gặp được những người bạn, không nói đúng hơn là những đứa em học cùng khóa trong AYP. Mọi thứ trong tôi bắt đầu thay đổi, tôi chập chững bước ra thế giới bên ngoài như một đứa bé bắt đầu tập đi. Tôi luôn tò mò, sợ sệt với những người tôi gặp, không dám bắt chuyện cũng như nhìn thẳng vào mặt họ. Có một thằng nhóc đã nói với tôi " chị phải tự tin lên, khi nói chuyện với người khác chị phải nhìn thẳng vào mắt họ, nếu chị chớp mắt trước thì chị đã thua rồi đấy". Vậy là tôi bắt đầu thay đổi nhiều thứ, từ ánh mắt đến cách cư xử... Giờ thì tôi có thể tự tin mạnh dạng nhìn thẳng vào mắt mọi người mỗi khi tiếp chuyện. Một năm khởi đầu từ mùa xuân, đời người khởi đầu từ tuổi trẻ, còn tôi khởi đầu của tôi là việc tôi thay đổi cách nhìn nhận của mình từ thế giới xung quanh tôi. Từ đó tôi bắt đầu mở lòng mình ra đón nhận những cái mới lạ và bắt đầu chia sẻ nhiều hơn, nói nhiều hơn. Và tôi nhận ra mình đã thay đổi khá nhiều rồi đấy mà công lao đó không ai khác mà chính nhờ vào 3 đứa em thân yêu của tôi.
Tôi may mắn khi tìm được cho mình 3 đứa em thân thiết như anh chị em trong nhà. Chúng tôi là những người có cùng ý tưởng, cùng suy nghĩ, đến cả cách nhìn nhận một sự việc đôi khi cũng giống nhau đến lạ thường. Nói là làm, chúng tôi bắt đầu lên kế hoạch cho mình để đem lại nụ cười cho mọi người. 


Sau nhiều ngày ấp ủ, cuối cùng cái ngày mà 4 đứa mong muốn và chờ đợi cũng đã đến như một định mệnh để gắng kết chúng tôi và tất cả mọi người lại với nhau. Ngày 26/07/2013 nhằm ngày 19/06/2013 âm lịch, đó là ngày chính thức của nhóm Chong Chóng Yêu Thương ra đời, với mục tiêu "Đoàn kết cộng đồng, chia sẻ nỗi đau, giúp đỡ người nghèo, bảo vệ môi trường, thắp sáng niềm tin". Đánh dấu một hành trình Chong Chóng bắt đầu khởi hành, Chong Chóng bắt đầu quay. Và giờ đây gia đình Chong Chóng không còn 4 thành viên nữa mà là một đại gia đình Chong Chóng như các bạn thấy bây giờ.

Tuy hành trình Chong Chóng mới bắt đầu là những chồi non, nhưng những chồi non Chong Chóng này sẽ vươn lên tìm ánh sáng. Và hạnh phúc cũng như bầu trời này vậy không chỉ giành riêng cho một ai.. Bạn yêu quý ơi, bạn không thể yêu và ôm hôn một người mà lần đầu tiên bạn gặp mặt. Nhưng có một điều là bạn có thể yêu những gì đến từ nơi họ. Và đại gia đình Chong Chóng chúng tôi đã đến yêu thương và quý mến nhau từ những điều bình dị nhất trong mỗi con người đó chính là lòng yêu thương, sự tin tưởng lẫn nhau, không ganh ghét. Các bạn thật sự là những con người thân thiện sẵn sàng mở lòng đến với nhau không một chút mảy may toan tính. Mặc dù mới gặp nhau chỉ một vài lần nhưng ai nấy cũng thân thiện với nhau như đã quen biết từ rất lâu.Một người trước đây bạn không hề biết mặt, bạn không biết họ đến từ đâu. Nhưng bạn biết rằng niềm hạnh phúc của bạn là có thực.

 Một ly nước, một lời an ủi, một câu chuyện đùa vui, cả những lời châm chọc....tất cả đã đem đến cho bạn một cảm xúc có thực. Tôi mừng vì chúng tôi đã đến với nhau và trao cho nhau những tình cảm gắn bó thực sự để thực hiện một lý tưởng cao đẹp. Chong Chóng sẽ mãi quay và gia đình Chong Chóng sẽ mãi gắn bó bên nhau các bạn nhé ./.