TRAO YÊU THƯƠNG, GỞI HY VỌNG

Thứ Ba, 24 tháng 12, 2013

“SAO EM LẠI THAM GIA TÌNH NGUYỆN NÀY???”


“Sao e lại tham gia tình nguyện này???” 


   Uả…là hỏi nó ư?
 …………
…………
Sáng sớm…
Trời còn chưa kịp sáng hẳn,chị gọi nó dậy. Chết!...Trễ, đã  hẹn h rồi mà, cũng nôn nao lắm mà…”Thì tại trời lạnh, tối lại thức khuya nữa chớ bộ”_*Giờ mà nó cũng kịp biện lý do,nể thật*


6 giờ hơn,xuất phát…”bến xe miền đông thẳng tiến,cổng số 3 đợi tao nhé! ”

Nó và các chị nó nhập đội hình  một cách nhanh chóng… Bắt đầu những lời chào hỏi,xã giao_đúng chất…và cũng bắt đầu những mẫu chuyện nhỏ, rồi sâu hơn… Nó bắt đầu giỡn nhiều hơn, nói nhiều hơn, cười nhìu hơn.  Đúng ! Nó không phải là đứa quá nhút nhát, ít nói… tất nhiên với những người xung quanh nó, nó nói nhiều là đằng khác.Nhưng tất nhiên với những người lạ, những người lần đầu gặp nhau, nó phải biết kiềm chế thế nào, ”dù gì đi nữa nó cũng là con gái mà :P ” Nhưng phải thật sự công nhận là: nó không thấy khoảng cách với mấy anh chị trong “Chong Chóng Yêu Thương”  lắm, nó thấy gần gũi là đằng khác, tiếp tục cười, nó thích điều đó…


Bắt đầu công việc, dọn vệ sinh, tặng bánh cho các cụ, nói chuyện chia sẻ với các cụ, những công việc tưởng chừng đơn giản, bình thường và quen thuộc , nhưng….  nó nhìn thấy được nhiều thứ lắm, hơn cả những thư trong sách vở, hơn cả những cái nó nhìn thấy trên đường phố… Bởi nó đang tiếp xúc với các cụ, những con người bằng da, bằng thịt, sống có tình cảm, chớ không phải là những lý thuyết suông suông, bởi nó được nghe, được cảm nhận, được chia sẻ bằng tất cả giác quan của nó, bằng cảm xúc của riêng mình nó… Cuộc sống còn rất nhiều mảnh đời khó khăn, bất hạnh, nó biết chứ, chỉ là: nó muốn được hi vọng………….


Em có thể chia sẻ cảm xúc của mình với mọi người được không?
…………………………...
…………………
Nó im lặng, suy nghĩ suy nghĩ, nó muốn được nói, được chia sẻ, nó không muốn im lặng. Nó biết, tất cả chúng ta ai cũng có những cảm xúc giống nhau, chỉ là cách thể hiện có khác nhau mà thôi. Nhưng lạ thật, nó không biết phải bắt đầu như thế nào??? Chị Phương có thể nói mà, tình cảm là của mình mà, có gì mà nói không được chớ…Sao…??? Nó xin lỗi, lần đầu tiên nó thấy mình tệ tiếng Việt đến như vậy, không biết sao, nó thấy chút năng nề, chút có lỗi,…Em xin lỗi…em…
Được nghe những chia sẻ của anh chị, nó biết được nhiều câu chuyện khác nhau. Câu chuyện của anh Tâm làm nó khá ấn tượng, lúc anh Quang nói chuyện, nó cũng thoáng nhận ra vài thứ, nhưng câu chuyện này nó lại cho thấy nhiều bất cập hơn, nhiều khái cạnh hơn. Mỗi cụ, bác, cô, …có mỗi hoàn cảnh khác nhau, nói chuyện với các cụ nó cũng hiểu mà,… Một ý nghĩ tự dưng len lõi trong đầu nó,  hơi điên rồ, nhưng bỗng nó thấy chút hài lòng, *dù đó chỉ là suy nghĩ, chớ không phải hành động *…Nhưng anh Lộc lại dập tắt suy nghĩ của nó :” Chúng ta không thể thay đổi một quy định, một quy chế ở trung tâm, tổ chức nào…chúng ta chỉ làm những gì mình có thể, để các cô chú,các cụ biết: nơi đâu đó vẫn còn những người quan tâm đến các cụ, và các cụ không hề cô đơn. Chúng ta làm là vì chính các cụ, chớ không phải vì bất cứ trung tâm nào….” Tự dưng nó cảm thấy suy nghỉ của mình còn non nớt quá…!


Lúc mọi ng ngồi lại chia sẻ với nhau, thật sự nó sợ không khí đó, im lặng quá… Nó sợ phải nhớ đến nhiều thứ. Lần lượt, lần lượt, nó đang đối diện với mớ cảm xúc hỗn độn trong người nó. Có lẽ lúc chị Phương khóc, giống như là, giọt nước tràn ly…Nó cũng nức nỡ, cái gì đó như bị dồn nén, cũng lâu rồi… Nó bắt đầu thở dốc, thật sự là nó ngợp… Thật ra, cũng chẵng phải cảm xúc nó dữ dội quá, cũng chẳng phải nó yếu đuối quá, nó mạnh mẽ lắm cơ mà, chỉ là…nó đang  tua lại, quá khứ rất gần, mấy tiếng trước đó, và xa hơn nữa, nó nghĩ về nhiều thứ , cuộc sống , gia đình, bạn bè, những người xung quanh nó,… nó đã sống tệ quá…

Cảm ơn anh Tâm vì chiếc khăn giấy, nó rất thấm nước anh ak. Cảm ơn anh Lộc vì đã cho em nhìn thấy đâu đó suy nghĩ của mẹ anh, trong con mắt của người 22tuổi. Cảm ơn anh Tuyên, em sẽ nhớ câu: “Đi tình nguyện trước hết phải vì bản thân mình, thì sau đó mới vì ng khác được.” Anh Thái_em đã rất vui vì được quen biết anh, con người cực kỳ hài hước + tiếu nữa…Mặc dù, mọi chuyện cũng chưa được như ý muốn lắm, nhưng em cũng cảm ơn tất cả mọi người đã làm nên một “CHONG CHÓNG YÊU THƯƠNG” như ngày  hôm nay.!!!


Còn cả một chặng đường dài ở phía trước….
SMILE!!!
Em thực sự…rất vui J JJ


Đây là bài cảm nhận của một bạn lần đầu tham gia ngày chủ nhật hồng của Chong Chóng Yêu Thương nhưng đã để lại cho nhóm nhiều ấn tượng nhất
Cám ơn bạn vì tất cả

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét