TRAO YÊU THƯƠNG, GỞI HY VỌNG

Thứ Hai, 12 tháng 8, 2013

HÀNH TRÌNH ĐẾN VỚI CHONG CHÓNG



Nhật ký ngày 10 tháng 8 năm (đúng 1 tuần sau chuyến đi)
Chuyến đi đã đi qua một khoảng thời gian rồi nhưng ngày hôm đó – ngày họp mặt đầu tiên của nhóm Chong Chóng Yêu Thương , quả thật là một ngày mà tôi không thể nào có thể quên được. Từng giây, từng khoảch khắc đều hiện rõ mồn một trong tâm trí tôi lúc này.
Các thành viên trong nhóm Chong Chóng Yêu Thương đã cùng nhau trải qua biết bao nhiêu là kỷ niệm, vô cùng gắn bó, vô cùng thân thiết. Và rồi một ngày nọ, một con nhỏ đâu đâu, lò mò nhắn tin cho trưởng nhóm….hihi, nó xin phép được vào nhóm đó mà.
Tình cờ thay, may mắn thay, vui sướng thay, tôi được tham gia buổi họp đầu tiên của nhóm tại một nơi có địa hình vô cùng đặc biệt – núi Thị Vải – Bà Rịa Vũng Tàu.Vui, vui, vui lắm vì cái tính lóc chóc nghe đi chơi là khoái rồi mà. Là thành viên mới chưa biết đến ai ngoài anh Lộc, Dung, và Hạnh, nhưng trên tinh thần mọi người đều là bạn thì mọi chuyện sẽ ổn thôi- tôi tự trấn an mình.
Sáng hôm đó – 3/8/2013, sau một hồi xá quần xà quần với hướng dẫn viên Thanh Lộc, hai chị em - chị Tiểu Di Di - bạn đồng hành của tôi cuối cùng cũng đến được nhà chị Thảo. Ôi cái mặt ngơ ngơ khi lần đầu gặp những người hoàn toàn xa lạ, rồi cũng bình tâm lại mà lao vào công việc phụ giúp chuẩn bị hành trang cho chuyến đi. Cái tật ham hố, tôi nhận trách nhiệm tổ chức sinh nhật cho ku Bo nè. Do điều kiện địa hình khó khăn nên sinh nhật lần này ku Bo chỉ được tổ chức đơn giản thui, nhưng các chị luôn cố gắng hết sức để mang đến cho em niềm vui bất ngờ nhất. Và thế là tác phẩm siêu đẹp, siêu độc đã ra đời. Cùng với “chiếc bánh sinh nhật” siu lạ, vô cùng ấn tượng phải không Bo? Và những lời chúc có cánh đầy yêu thương ắt hẳn chính những giây phúc đó đã khiến niềm hạnh phúc giâng trào trong Bo rất nhiều.

Vui lắm, ấm cúng lắm với những nấc thang, những chặng đường gian nan, anh chị em chúng ta cùng tiến, cùng lùi, cùng “ nghỉ”. Nắm tay, dìu dắt nhau để cùng nhau đến đích, để được hưởng một niềm vui trọng vẹn nhất. Buồn cười nhất là cứ một lát lại nghỉ chân, có khi vừa nghỉ xong trạm này thấy người khác nghỉ thế là lại nghỉ tiếp, cuối cùng chẳng leo được bao nhiêu. Chuyến đi này có nhiều kỷ niệm lắm vì mỗi giây phút  là một điều đặc biệt. Trên đường đi là cả một chặng đường dài dằng dặc vì trời cứ nắng mưa thất thường, vui ghê đi leo núi mà người ướt như con chuột lột luôn nè. Lại một kỷ niệm nữa, hehe,tình hình là thế này các bác ạ, em xin khai. Nghe đồn là các anh chị giao cho em cần 2 chai dầu hoả, em chứ đinh ninh là nước lọc thế là hành hiệp trượng nghĩa luôn khi bắt gặp một cô bé đáng yêu đang khát nước ( Yến nhỏ) ….thế là hiểu luôn rồi hen….sao mà tội lỗi quá vậy nè, xin lỗi em nhiều nhiều nha bé Yến. Một điều thú vị nữa của chuyến đi lần này đó là thấy được cái sự trớ trêu của ông trời. Vừa mới dựng cái lều xong thế là trời mưa ầm ầm, nước chảy xối xả, mọi người chạy đôn chạy đáo, đào đào cuốn cuốc, rồi che che chắn chắn, kết quả như thế nào….khakhakha, đứa nào đứa nấy ướt chèm bẹp luôn, ôm nhau kêu lạnh ầm trời và rồi những chiếc lều cũng không hề được khô nè. Hihi..

Trời bắt đầu tối, mọi người cùng nhau thổi cơm, nấu thức ăn ( thực ra thì chỉ làm nền thôi, chứ anh Thực nấu hết…nhục cái mặt quá). Khói bay nghi ngút, mù mịt, làn khói bay vào mắt cay xè, làm mọi người ai cũng “ khóc” nức nở lun. Rồi bữa cơi đạm bạc đã được chuẩn bị sẵn sàng với một nồi cơm thật là to, một dĩa bắp cải xào bự ơi là bự, một nồi canh trứng cà chua thơm lừng còn nóng hổi và một “thùng” thịt gà kho gừng tuyệt hảo, ôi ngon quá ( nghĩ sao mà 9h tối mới đi ăn cơm tối, bình thường 5h30 là tôi đã ăn rồi), vậy mới thấy, vui quá hoá no luôn rồi.

Tôi, anh Thực và anh Tuấn là ba thành viên mới của CCYT, rất vinh hạnh khi được mọi người tổ chức cho một buổi lễ ra mắt với những thủ tục, quy trình vô cùng thú vị và đậm đà bản sắc CCYT……á á á á á tôi bị đánh te tua, 2 tay bị trói chặt, miệng bị bịt kín, trời không biết đất không hay chỉ vì “ lỡ” đánh một thành viên của CCYT… Hehe sau trân đánh ấy thế là bổ côn nương ta đây cũng đã là một CCYTer rùi….vỗ tay, vỗ tay! Nói nhỏ mọi người đừng nói ai nghe nha, do bị anh Thái đánh quá là te tua, bổng cô nương “mang hận” trong người thế là thay vì đánh anh Thực thì đi quýnh anh Thái….khakhakha chảy máu răng luôn – theo lời nạn nhân thuật lại.

Tội lỗi tập 2, mọi người ngồi nấu chào, nướng thịt muốn khùng luôn mà tôi cùng với anh Thái, Tâm, Dung và ku Bo đi “ thám hiểm”…. một đám khùng đi vòng vòng rồi tự doạ nhau, quê thay làm chiện để ý mà hok có ai thèm để ý hết ( rọi đèn nhát ma mọi người mà mọi người không có tý phản ứng gì), thế là “5 con ma” ngậm ngùi bước đi. Nhắc mới nhớ cái trò thi đố hát mà “ đầu anh đít em – đít em đầu anh” gì đó, cái đội của tôi sao mà hát hay thế, đoàn kết thế mà cái đội giời ơi đất hỡi kia hát “ hay” cực với anh Thái hát chính, anh Luân – Bo - pé Vũ hát bè, dở quá chịu không nổi mà, đã vậy còn bị khùng nữa, cộng thêm thằng trọng tài “biện – khống” làm lộn tùng phèo, mắc cười gần chết, tôi thi đố hát mà cứ ngồi cười miết như một con điên vậy. Tám mãi, chơi mãi, đấu đá mãi trời sáng lúc nào không hay, 2h30 sáng mới đi ngủ….hizzzz  
Ò ó o o, 5h sáng rùi, cả đêm trằn trọc vì khắp người nhức mỏi nhưng chắc là cũng đã có một sự chợp mắt nhẹ trong khi ai nấy đều không ngủ được vì “ container” hoạt động suốt đêm. Chặng đường lên đỉnh không hề dễ đi chút nào, khó khăn và vô cùng hiểm trở. Con đường đi chẳng hề bằng phẳng nhưng chính vì thế lại càng thấy đậm và rõ nét tinh thần đồng đội, tình cảm gia đình ấm áp khi mọi người nắm tay dìu dắt  nhau vượt qua từng mỏm đá, từng cánh rừng. Nói là dậy sớm lên đỉnh ngắm mặt trời mọc, vậy mà lúc lên mặt trời mọc tự lúc nào rồi, tiếc nhất là mặt mũi đã bơ phờ mà sáng sớm đầu tóc bù xù như con điên nên tấm nào tấm nấy xấu như ma…hix….

Keng keng keng, ăn sáng nào, tác phẩm của những con người chăm chỉ, cần mẫn và đảm đang hết mực khi đã thức đêm nấu được một nồi cháo ngon như vậy. Cảm ơn, cảm ơn nhiều lằm ạ!
Ăn no phè phởn rùi bi giờ xuống núi thôi nào!....cố lên , cố lên! Và thế là bánh xe lăn lăn, cả nhà ơi, suối Tiên ơi, ta đến đây! Đường vào núi đẹp lắm, quanh co khúc khuỷa với những cánh rừng xanh ngắt, gió thổi hiu hiu, làm lòng ta miên man. Một kỷ niệm chà bá lửa mà có lẽ tôi sẽ không sao quên được đó là trận “ xém chết đuối” của mình. Mọi người biết không tôi đã đấu tranh tư tưởng rằng: “mày phải vượt lên nỗi sợ bản thân, lao ra đi rồi sẽ học được một điều gì đó và biết đâu sẽ thành công làm sao, sẽ thú vị lắm lắm, cùng lắm là uống nước thôi mà”.Và tôi đã có được những điều đó, tôi được bơi, tôi được “ uống nước suối”, tôi được cái cảm giác thấy mình là người quan trọng khi bắt gặp sự hoảng hốt của mọi người khi tôi bị chìm lỉm. Thấy được sự lo lắng của mọi người khi cứ mỗi lần ngốc đầu lên đón chút không khí thì lại bắt gặp một người nhảy xuống cứu tôi. Hãy tưởng tượng xem, có mỗi một con nhóc cùi mía, bơi chưa vững mà 4-5 người cứu mãi mới được. Một lần nữa cảm ơn các anh, Luân, Lộc, Thái, Tâm, Tuyên, ku Bo, và 2 anh gì đó rất rất nhiều! Đã thế vui ơi là vui khi anh Luân bơi đến cứu tôi lại bị tôi nhấn chìm chung, 2 đứa uống nước khí thế, mà hình như anh ấy uống còn nhiều hơn tôi nữa….có phải thú vị lắm không? Mọi người có tin rằng sau khi uống một bụng nước như thế nhưng tôi vẫn muốn bơi qua một lần nữa chỉ sau vài phút nghỉ ngơi, đôi khi không hiểu sao tôi lại trở nên anh hùng như thế! – vẫn tiếp tục chìm nhưng lần này có anh Thái và anh Lộc kèm cặp, hehe ^^!

Mọi người giúp đỡ và vui chơi với nhau rất hết mình, rất đoàn kết. Chỉ mới quen biết nhau thôi, như thế là quá đủ. Để nói CCYT là một gia đình của tôi thì chưa phải có lẽ với tôi hai chữ “ gia đình” thiêng liêng lắm. Nhưng có thể nói những giây phút đó, những kỷ niệm đó, những tình cảm đó nó vô cùng quý giá, đáng trân trọng biết bao và đó cũng là điều mà tôi đang hướng đến. Yên tâm nào, chỉ cần lắng nghe, quan tâm chia sẻ và làm việc với nhau, gắn bó càng nhiều thì tình cảm đó sẽ biến thành tình thân thôi mà.
Nãy giờ là những dòng chia sẽ tự đáy lòng của “Bé Hà” -  một thành viên mới, rất vui khi được gia nhập vào gia đình mình và chúng ta hãy cùng nhau cố gắng xây dựng CCYT đúng nghĩa như một gia đình thực thụ các anh chị nhé! Một lần nữa cám ơn tất cả mọi người vì tất cả những lý do, những ý nghĩa tuyệt vời nhất trên thế gian này!
Oh Yeah!


"Đây là bài cảm nhận của bạn LƯƠNG THỊ THU HÀ
Thành viên mới xác nhập của gia đình Chong Chóng"

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét